Sáng sớm, lão Diêu rời giường, thong thả bước vào sân.
Lu nước đã được gánh đầy, mặt sân cũng được quét dọn sạch sẽ, nhưng không thấy bóng dáng Trần Tích đâu.
Lão Diêu ngẩng đầu nhìn con quạ trên cây hạnh, con quạ dùng cánh chỉ chỉ ra ngoài cửa.
Ánh mắt lão xuyên qua hành lang nhìn ra ngoài y quán, vừa vặn thấy Trần Tích đang cầm một chiếc chổi tre dài, quét dọn con đường đá xanh trước cửa y quán.
Hôm qua là tết Trùng Cửu, trên phố An Tây đầy rẫy lá thù du và rác rưởi, duy chỉ có trước cửa Thái Bình y quán là sạch bong.
Lão nghi hoặc hỏi: Thằng nhóc này dậy từ lúc nào vậy?
Con quạ kêu lên một tiếng quạ.
Giờ Dần ba khắc? Đúng là dậy còn sớm hơn cả gà, lão Diêu nhìn quanh bốn phía: Làm việc lanh lẹ thế này, muốn tìm lý do nện nó một trận cũng khó.
Con quạ lại kêu lên một tiếng.
Lão Diêu gật đầu: Nó quả thực biết điều… Ngươi cũng không cần tìm cách khen nó, ta tự có tính toán.
Lão đi tới cửa, liếc xéo Trần Tích nói: Tiểu tử ngươi siêng năng làm ta thấy hơi hoảng đấy, hôm nay cũng không phải lượt ngươi làm việc, sao lại tranh làm hết thế này?
Trần Tích chống chiếc chổi tre lớn, cười nói: Rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì, dẫu sao cũng là nhà mình, quét dọn sạch sẽ trông cũng thoải mái hơn.
Lão Diêu nghi hoặc quan sát Trần Tích: Hôm qua tiểu tử ngươi còn khách khách khí khí với ta, sao hôm nay đã chủ động lấy lòng rồi?
Trần Tích đáp lại: Luôn cần có những thay đổi mới.
Lão Diêu im lặng hồi lâu: Chuyện của Xà Đăng Khoa, ngươi có dự tính gì?
Trần Tích vừa quét đất vừa trả lời: Tổng không thể thật sự giết huynh ấy… Sư phụ, ngài thấy Xà sư huynh là người xấu sao?
Không phải.
Đúng vậy, ngài cũng thấy huynh ấy không phải người xấu, Trần Tích thở dài một tiếng: Con đương nhiên sẽ ghi nhớ chuyện này trong lòng, nhưng bảo con thật sự giết huynh ấy, e là cũng không xuống tay được.
Lão Diêu bình thản nói: Ngươi không phải người tốt, cũng không phải người xấu, hạng người như ngươi ở trên giang hồ này chưa chắc đã sống lâu, truyền thừa môn Sơn Quân này có lẽ sẽ đứt đoạn trong tay ngươi rồi.