Trần Tích lặng lẽ nhìn gã sát thủ lâm chung, ánh mắt đối phương dần mất đi thần thái.
Khoảnh khắc đối diện với vong linh, trong lòng người ta sẽ tự nhiên nảy sinh lòng trắc ẩn, trong ánh mắt đã chết kia chứa đựng sự tiếc nuối, tuyệt vọng và không nỡ.
Trần Tích ngồi tựa bên vách tường, cậu chỉ cảm thấy đêm nay dài đằng đẵng, rõ ràng từ lúc Ô Vân nện mèo trắng mới chỉ trôi qua vài canh giờ, vậy mà cậu lại thấy mình như đã trải qua cả một mùa thu sâu thẳm.
Cậu đứng dậy đi tới bên thi thể gã sát thủ, lục tìm trên y phục đối phương nhưng không phát hiện được manh mối nào.
Cuối cùng, cậu cúi đầu hít hà mùi hương trên y phục kẻ chết, chợt nhíu mày: Đi thôi, về nhà.
Trần Tích bế Ô Vân đứng dậy, khập khiễng đi về hướng Thái Bình y quán, những chỗ vừa bị sát thủ đánh trúng vẫn còn đau âm ỉ.
Ô Vân leo lên vai cậu, cứ thế cuộn tròn trên vai một cách vững chãi, tựa như nó vốn dĩ nên nằm ở đó vậy.
Một người một mèo cứ thế lững thững bước đi trong ánh sáng mờ ảo của bình minh, Trần Tích nói: Đợi chúng ta về tới y quán, các tiệm điểm tâm chắc là đã mở cửa rồi, mua bánh bao cho ngươi ăn nhé.
Ô Vân lập tức phấn chấn hẳn lên: Lúc nãy ngươi đòi Vân Dương tám văn tiền, chính là để mua bánh bao cho ta sao?!
Đúng vậy.
Trần Tích, ngươi cũng là người tốt đấy.
Phải thế chứ.
Trần Tích, chúc ngươi sau này phát tài lớn!
Đợi sau này ta tu hành lợi hại rồi, sẽ không thèm chấp cái thói đời của Vân Dương và Kiểu Thỏ nữa! Lúc đó, người cản giết người, Phật… tổ phù hộ!
Sau này ngươi có báo thù Vân Dương và Kiểu Thỏ không?
Trần Tích suy nghĩ một lát: Có.
Hì hì hì.
Hì hì hì.
Khi về tới y quán, gà trống đã báo bình minh, nhưng Lưu Khúc Tinh và Xà Đăng Khoa vẫn chưa ngủ dậy.
Ô Vân sau khi ăn xong hai cái bánh bao thì quay về Vãn Tinh Uyển, còn Trần Tích đứng giữa sân, cởi bỏ toàn bộ y phục, dùng gáo bầu múc từng gáo nước lạnh từ lu nước dội lên đỉnh đầu, lên thân mình, cho đến khi vết máu được rửa sạch, cho đến khi tắm tới mức toàn thân đỏ ửng mới dừng lại.
Cậu thay bộ quần áo rách nát còn chưa kịp vá, ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cây hạnh mà thẫn thờ.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cậu đã giết ba người: Vương Long, gã quản gia và tên sát thủ.
Dù tâm trí có kiên định đến đâu cũng sẽ có chút bàng hoàng, huống chi Trần Tích mới mười bảy tuổi.
Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Tích.
Cậu lau khô cơ thể, khoác áo bước ra ngoài, hỏa nhiên thấy lão Diêu vai đeo hòm thuốc, thong thả bước vào.
Lão Diêu ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái, trong sát na, cơ thể Trần Tích cứng đờ, tim đập trệch một nhịp, tựa như bị mãnh hổ rình rập vậy!
Kỳ lạ, tại sao lại có cảm giác này?
Chưa đợi Trần Tích kịp phản ứng, Xà Đăng Khoa đã thò nửa người ra khỏi phòng ngủ học đồ, hiếu kỳ hỏi: Sư phụ, sao ngài về nhanh thế ạ?