Chỉ có một khắc đồng hồ.
Rất ngắn ngủi.
Trần Tích không nói nhảm nữa, cậu nhanh chóng tuần thị một vòng trong thư phòng, ánh mắt dừng lại trên những quyển sách và giấy tuyên rơi vãi, nhanh tay lật xem những cuốn sách trên giá sách.
Giấy tuyên đều để trắng, sách cũng đều là loại có thể thấy trên thị trường, bên trong không có vật gì kẹp theo, Kiểu Thỏ nhắc nhở.
Trần Tích quay người đi ra sân.
Đây là một tòa tứ hợp viện hai tiến, cậu tỉ mỉ quan sát từng chi tiết nhỏ của viện lạc, cố gắng tìm kiếm tơ hào manh mối. Trong lòng Trần Tích hiểu rõ cậu căn bản không có mười phần chắc chắn tìm được manh mối, vừa rồi nói như vậy chẳng qua là vì đối mặt với một đám xà tửu tâm phúc giết người không chớp mắt, không nói như thế có lẽ sẽ mất mạng ngay lập tức.
Theo thời gian từng phân từng giây trôi qua, Vân Dương dần dần mất kiên nhẫn: Quá chậm quá chậm, cần phải thêm vào một hạng mục trò chơi, thấy cây ngô đồng trong sân này không, trong thời gian ngươi tìm manh mối, mỗi khi có một chiếc lá rụng xuống, ta sẽ đâm một kim vào người ngươi.
Lời vừa dứt, liền có một chiếc lá từ trên cành cây thoát lạc xuống.
Vân Dương giơ tay nhấc lấy chiếc lá khô vàng giữa không trung rồi cảm thán: Vận khí của ngươi thật không tốt chút nào.
Nói đoạn, gã đi tới trước mặt Trần Tích đâm một kim vào hổ khẩu của thiếu niên.
Sắc mặt Trần Tích đột nhiên đỏ bừng, cả người vì đau đớn dữ dội mà khom lưng xuống, đang lúc tiết trời hàn thu mà những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán cậu cứ thế từng giọt từng giọt rơi xuống.
Trong lòng cậu thống mạ Vân Dương là kẻ biến thái, nhưng không cách nào giảm bớt cơn đau này dù chỉ một chút.
Vân Dương thong thả nói: Thời gian bị chậm trễ vì đau đớn cũng tính vào trong một khắc đồng hồ đó.
Trần Tích vịn vào cây ngô đồng chậm rãi đứng thẳng lưng, từng bước từng bước lết vào phòng bếp, cậu phải tìm được manh mối trước khi chiếc lá thứ hai rụng xuống!
Trong phòng bếp, chẳng qua chỉ là một cái bếp lò xây bằng gạch xanh, một đống hũ hũ lọ lọ đựng gia vị.
Trong phòng sạch sẽ chỉnh tề, không có một món đồ thừa thãi.
Trần Tích kiểm tra tất cả hũ lọ rồi bước ra khỏi phòng bếp, tuy nhiên, vừa mới bước ra khỏi phòng bếp cậu bỗng đứng chết trân tại chỗ.
Cậu lẩm bẩm tự nhủ: Luôn cảm thấy có gì đó không đúng, dường như đã bỏ lỡ chi tiết nào đó.
Vân Dương tựa vào khung cửa phòng bếp ngáp ngắn ngáp dài, nghịch ngợm cây ngân châm giữa đầu ngón tay: Ngươi sắp hết thời gian rồi, xem ra ta đã lãng phí một khắc đồng hồ.
Trần Tích vẫn đứng nguyên tại chỗ không động đậy, dốc hết sức suy nghĩ xem vừa rồi mình rốt cuộc đã bỏ lỡ chi tiết nào!
Đang lúc suy tư, trên cây ngô đồng lại rụng xuống một chiếc lá, Vân Dương lại đâm một kim vào sau tai cậu.
Trong nháy mắt, Trần Tích khom người ngồi xổm trên đất, cuộn tròn như con tôm không thể nhúc nhích, suýt chút nữa thì ngất đi.
Nhưng lần này, không đợi Vân Dương thúc giục, cậu đã đứng thẳng dậy quay lại phòng bếp, xách ra hai cái hũ, bên trong đều là bột tinh thể màu trắng mịn.
Vân Dương hiếu kỳ liếc mắt nhìn: Hai hũ muối, có vấn đề gì sao?
Một cái phòng bếp tại sao lại để hai hũ muối? Trần Tích nói đoạn, từ một trong hai hũ gốm bốc ra một nhúm bột trắng mịn xoa xoa giữa đầu ngón tay: Đây không phải muối.
Không phải muối? Vân Dương hiếu kỳ, gã và Kiểu Thỏ sở trường là giết người và thu dọn hậu quả, đổ vấy tội trạng, tranh đoạt công lao, còn về phương diện tìm kiếm manh mối thì đúng là sở đoản.
Trần Tích đưa ngón tay ra cho Vân Dương: Nếm thử xem vị thế nào.
Vân Dương bực mình nói: Tiểu tử ngươi quả là thận trọng, nhỡ đâu có độc thì sao? Ta không nếm.
Kiểu Thỏ bật cười thành tiếng.
Nếu không phải vì đống xác chết đầy đất này, thiếu nữ xà tửu này cười lên chắc hẳn khá đáng yêu.
Vân Dương lạnh mặt: Mau nếm đi.Nội dung chương này được bảo vệ bởi webtruyenchu.com
Trần Tích bốc một chút bột trắng bỏ vào miệng: Vào miệng cực chát, không có vị rõ rệt.
Cậu rơi vào trầm tư.
Thứ này sẽ là cái gì đây?
Trần Tích nhanh chóng tìm kiếm ký ức trong não mình, cố gắng tìm kiếm câu trả lời từ một số cuốn sách đã từng đọc qua.
Đợi đã, đây là minh phàn!
Một số cuốn sách phổ biến kiến thức quân sự điệp chiến từng nhắc đến, minh phàn là một trong những vật liệu chính được dùng để viết mật thư trong chiến tranh tình báo.
Dùng nước minh phàn viết chữ, sau khi khô đi dấu vết sẽ ẩn mất. Kỹ thuật gián điệp này bắt nguồn từ thế kỷ thứ mười ba, mãi cho đến thế chiến thứ nhất, thế chiến thứ hai mới bắt đầu được các gián điệp sử dụng thường xuyên.
Trần Tích suy tư rất lâu, cậu khẳng định mình đã tìm được câu trả lời: Mật thám Cảnh triều dùng minh phàn để viết mật thư, Chu Thành Nghĩa đem thứ này giấu trong nhà để cùng chỗ với muối hòng đánh lạc hướng, đặt ở nơi gần mình và thuận tiện như thế, chứng tỏ việc qua lại mật thư chắc hẳn vô cùng thường xuyên, vậy thì… trong nhà Chu Thành Nghĩa nhất định có mật thư qua lại giữa ông ta và các mật thám khác.
Cậu lập tức từ phòng bếp lấy hũ giấm quay lại thư phòng, trải từng tờ giấy tuyên trắng tinh lên bàn, xé một mảnh vải trên người mình, thấm giấm nhẹ nhàng lau chùi từng chỗ trên giấy tuyên.
Liên tục lau năm sáu tờ giấy tuyên nhưng vẫn không có được câu trả lời mình muốn, thời gian từng phân từng giây trôi qua, trong tiết trời hàn thu mà trên trán Trần Tích đã kết lại những hạt mồ hôi dày đặc.
Cậu quay đầu nhìn về phía Chu Thành Nghĩa, chỉ thấy sắc mặt đối phương bình thản, không hề hoảng hốt.
Lẽ nào mình đoán sai rồi?
Không, tuyệt đối không sai!
Lúc này, một trận gió lạnh thổi tới, những chiếc lá khô vàng trên cây ngô đồng rụng xuống như mưa, Vân Dương nở nụ cười: Vận khí của ngươi không đủ tốt rồi…
Tìm thấy rồi!
Hửm? Ánh mắt Vân Dương bị kéo về phía đó.
Khi Trần Tích lau tới tờ giấy tuyên thứ mười hai, nơi bị dịch giấm màu vàng nhạt lau qua hiện ra một dòng chữ đỏ: Phía đông thành ngõ Lệ Cảnh tiệm nước ngọt Lý ký, có nguy nan có thể lập tức tới đó.
Vân Dương nhìn thấy những chữ này, đôi mắt đột nhiên sáng quắc: Đây là mật thám Cảnh triều lập cứ điểm mới, không chừng có đại nhân vật của Quân Tình Ty Cảnh triều tới Lạc Thành rồi!
Nói đoạn, gã nhìn về phía Kiểu Thỏ: Có đại công!
Kiểu Thỏ suy nghĩ một chút: Giết tiểu tử này đi, công lao thuộc về chúng ta.
Không được, ta đã hứa không giết hắn rồi. Dù sao hắn cũng không phải người của Mật Điệp Ty chúng ta, công lao chung quy vẫn tính lên đầu hai ta thôi.
Được rồi…
Nhìn lại Chu Thành Nghĩa, vị mật thám Cảnh triều này mặt xám như tro tàn.
Ông ta không còn giả bộ nữa, lập tức từ trong đai lưng rút ra một thanh nhuyễn kiếm ẩn giấu lao về phía Trần Tích, rõ ràng là muốn liều chết giết người.
Vị mật thám Cảnh triều này trong lúc chạy nhanh tập kích, chớp mắt đã trút bỏ dáng vẻ chật vật vừa rồi, hung hãn như mãnh thú.
Trần Tích lui nhanh về phía sau, mà Kiểu Thỏ ở phía bên kia đột nhiên như một bóng ma lóe lên bay vọt tới, tựa như cánh bướm dập dờn.
Chỉ thấy cô chặn đứng đường đi của Chu Thành Nghĩa, khi bóng dáng hai bên lướt qua nhau, cây ngân châm giữa hai ngón tay cô như chuồn chuồn lướt nước đâm một cái vào eo Chu Thành Nghĩa.
Oanh một tiếng, Chu Thành Nghĩa mất hết sức lực ngã nhào trên đất hất lên một trận bụi bặm.
Cũng chính lúc này, một luồng khí lưu băng lãnh từ trong cơ thể Chu Thành Nghĩa cuồn cuộn thoát ra, trong đêm đen như một con giao long màu xám trắng đang lưu động, chui tọt vào cơ thể Trần Tích.
Đây là cảm giác cậu chưa từng trải qua trong suốt mười bảy năm cuộc đời, luồng băng lưu đó như nước sông băng trên đỉnh núi tuyết, thanh khiết lại trong vắt, không ngừng chu du trong máu thịt cậu.
Luồng băng lưu này từ đâu mà tới? Vì sao mà tới? Trần Tích không biết.
Những gì tận mắt chứng kiến đêm nay, ngày trước chỉ xuất hiện trong phim ảnh, thế giới này hoàn toàn khác biệt với thế giới cậu từng biết!
Trần Tích quan sát Kiểu Thỏ và Vân Dương, phát hiện hai người này dường như không nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, lẽ nào chỉ có mình mới nhìn thấy sao?
Vân Dương thấy Chu Thành Nghĩa không còn khả năng phản kháng, đầy hứng thú quay đầu nhìn về phía Trần Tích: Một tên học đồ y quán như ngươi sao lại hiểu được những thứ này?
Trần Tích không cần suy nghĩ giải thích ngay: Minh phàn có thể làm thuốc, có công hiệu cầm máu, điều trị loét bầm, giảm đau, nên tôi có chút hiểu biết về thứ này.
Ồ? Vân Dương từ trong hũ bốc một chút minh phàn bỏ vào miệng: Vừa hay dạo này bốc hỏa, trong miệng đang bị loét.
Kiểu Thỏ đứng thẳng trên lưng Chu Thành Nghĩa: Đang lúc nào rồi còn tán gẫu, mau phái người tới ngõ Lệ Cảnh, bứng tận gốc tiệm nước ngọt Lý ký kia đi.
Lập tức, tám hán tử áo đen đang chờ lệnh liền ra khỏi cửa lên ngựa, chạy thẳng về hướng ngõ Lệ Cảnh.
Tiếng vó ngựa thanh thúy nện trên mặt đường đá xanh giữa đêm khuya, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Trần Tích hỏi: Tôi có thể đi được chưa?
Ờ… e là không được, Vân Dương lắc đầu.
Nuốt lời?
Cũng không hẳn là vậy, vừa rồi ta chỉ nói ngươi có thể sống, chứ ta chưa hề nói sẽ thả ngươi đi, Vân Dương phủi phủi bụi đất trên người: Ta phải bắt ngươi vào nội ngục, thẩm vấn cho tử tế mới được.
Thẩm vấn cái gì?
Ví dụ như một tên học đồ Thái y quán của Tĩnh Vương phủ như ngươi, tại sao nửa đêm lại xuất hiện tại phủ của Chu Thành Nghĩa? Có phải Tĩnh Vương đã thông qua Chu Thành Nghĩa để câu kết với Cảnh triều phương bắc, ý đồ mượn lực lượng Cảnh triều để mưu nghịch hay không? Vân Dương xòe tay: Ngươi xem, ta có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi đây.
Kiểu Thỏ dụ dỗ: Chu Thành Nghĩa chẳng qua chỉ là một tên huyện thừa nhỏ bé, nhưng nếu ngươi có thể cắn ra được Tĩnh Vương, chúng ta sẽ cho ngươi vinh hoa phú quý!
Trần Tích thầm than cảnh ngộ của mình quả là phức tạp, dường như đã vượt ra ngoài tưởng tượng rồi.
Cảnh triều ở đâu? Tĩnh Vương lại là ai?
Quan hệ xã hội của người chết trước khi lâm chung lại phức tạp đến thế sao?
Cậu đáp lại: Tôi tới để giao thuốc, bị liên lụy vô tội.
Trần Tích trả lời như vậy là vì trong phòng bếp cậu còn thấy hai gói dược liệu có ghi Thái Bình y quán, được bọc bằng giấy vàng đặt bên cạnh bếp lò sắc thuốc trong phòng bếp, vẫn chưa bóc ra.
Vân Dương lắc đầu: Đó chỉ là lời nói từ một phía của ngươi, ta chỉ tin vào câu trả lời do ta thẩm vấn ra được thôi.
Trần Tích chuyển phong cách nói chuyện: Các người muốn bắt đại nhân vật của Quân Tình Ty Cảnh triều kia sao?
Người truy bắt hắn đã đi rồi.
Các người ở tiệm nước ngọt Lệ Cảnh ngõ sẽ không bắt được người đó đâu, nơi đó rõ ràng chỉ là một nơi dùng để hỗ trợ Chu Thành Nghĩa chạy trốn, sẽ không có đại nhân vật nào ở đó cả.
Vân Dương lộ vẻ suy tư: Ngươi còn manh mối khác?
Trần Tích ngậm miệng không nói.
Vân Dương đi tới trước mặt Trần Tích, ngón giữa và ngón trỏ kẹp lấy cây ngân châm thanh mảnh đâm nhẹ một cái vào hõm vai Trần Tích.
Trong nháy mắt, Trần Tích chỉ cảm thấy một cơn đau thấu xương ập đến, chỉ trong vài hơi thở, mồ hôi đã làm ướt sũng áo. Tuy nhiên cơn đau này đến nhanh đi cũng nhanh, lại qua vài hơi thở nữa liền biến mất không tăm hơi, tựa như vừa rồi đều là ảo giác.
Vân Dương lơ đãng nói: Thủ đoạn kiểu này ta còn rất nhiều. Hành tẩu giang hồ bao năm nay, hạng người có thể chịu được ba kim của ta đều chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thế nhưng Trần Tích vẫn im lặng không nói.
Vân Dương lại đâm một kim vào mu bàn tay Trần Tích, thân hình thiếu niên không ngừng run rẩy nhưng vẫn không phát ra một tiếng động nào.
Vân Dương lại đâm liên tiếp hai kim nữa, Trần Tích vẫn không nói nửa lời.
Thế này mà cũng chịu được? Vân Dương kinh thán.
Giây tiếp theo, trong lòng bàn tay Trần Tích đột nhiên lật ra mảnh sứ vỡ, run rẩy cứa về phía động mạch cổ của chính mình!
Mảnh sứ vỡ đó, hóa ra vẫn luôn được cậu giấu trong lòng bàn tay.
Mảnh sứ vỡ dừng khựng lại ngay sát cổ, chỉ thấy Vân Dương chộp lấy cổ tay Trần Tích: Lấy cái chết để uy hiếp?
Bỏ đi, cứ chậm trễ thế này thì đại công lao sẽ bay mất, Kiểu Thỏ giơ ba ngón tay lên: Ta lấy danh dự của mẹ mình ra thề, ngươi chỉ cần nói ra tình báo giúp hai ta lập công, ta sẽ trả lại tự do cho ngươi.
Vân Dương cũng giơ ba ngón tay lên: Ta cũng lấy danh dự của cha mẹ mình ra thề, nếu nói dối sẽ để họ vĩnh viễn đọa vào vô gián luyện ngục.
Trần Tích im lặng không nói, suy ngẫm về hàm lượng vàng của lời thề này.
Người ở thời đại này chắc hẳn là mê tín, nên trọng lượng của lời thề rất nặng… Không được, vẫn không thể tin.
Nhưng nếu bản thân thể hiện ra đủ năng lực, khiến mình trở nên đủ hữu dụng, liệu có thể đánh cược một mạng hay không?
Cuối cùng, cậu thở dốc nói: Những tờ giấy tuyên đó nhất định là lúc mua về đã được viết sẵn chữ bằng nước minh phàn rồi, tám phần mười chính là do vị đại nhân vật Cảnh triều trong miệng các người đích thân viết, nên lúc này các người muốn tìm manh mối thì không nên đi ngõ Lệ Cảnh, mà là tìm cửa tiệm bán số giấy tuyên đó, cửa tiệm này mới là kênh dẫn tới tình báo quan trọng nhất.