Tân Đế, Phác Kinh Thiên. Đế uy vô tận sôi trào, chỉ thấy một tên nam tử đang đi tới. Hắn bước chân nhẹ nhàng, nhưng mọi người có cảm giác rất nặng, dường như hắn bước đi, hư không cũng không thể nâng nổi, sinh sinh sẽ bị đè sập. Kinh Thiên Đại Đế! – Bái kiến Đại Đế! Lý Đương Bình các Đế tử khom người, cũng thi lễ với Kinh Thiên Đại Đế. Nhìn thấy Đế tử tuyệt địa kiệt ngạo bất tuần cũng là hành lễ với Kinh Thiên Đại Đế, tất cả mọi người sinh ra cảm giác kiêu ngạo và đầy lực lượng. Có Đại Đế tọa trấn hay không, việc này hoàn toàn khác biệt. Đừng nhìn Lăng Hàn yêu nghiệt, nhưng chiến lực mạnh hơn cũng chỉ là Chuẩn Đế mà thôi. Mang lên một chữ “Chuẩn”, hắn làm sao so sánh với Đại Đế? Cho nên, mỗi lần chiến đấu với tuyệt địa chi chủ, cũng lấy Lăng Hàn đào vong mà kết thúc. Nhưng bây giờ thì khác, chiến đấu còn chưa có bắt đầu, Đế tử tuyệt địa đã cung kính như thế, uy thế của Đại Đế có thể thấy được lốm đốm. Đây chính là phân lượng của Đại Đế.
Kinh Thiên Đại Đế không hề bị lay động, hắn chỉ nhìn vào tuyệt địa, trong ánh mắt ẩn chứa sát khí: – Bản Đế không có đi tìm các ngươi, các ngươi tự mình đưa tới cửa? Dám làm loạn trong khánh điển của hắn, hắn vô cùng tức giận. – Kinh Thiên, chúng ta chỉ tới chúc mừng mà thôi. Trong biển máu có giọng nữ truyền ra ngoài, rõ ràng vô cùng lạnh lùng nhưng lại rất mỹ diệu, cảm giác thật mâu thuẫn. – Xưng tên ra! Kinh Thiên Đại Đế nói rất cường thế. Các Đế tộc cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, rốt cuộc bọn họ cũng tìm được người chèo chống cục diện. Phấn chấn sĩ khí! – Ta chính là Huyết Sát lão tổ. Biển máu chi chủ nói. – Ta chính là Hải Hoàng. – Bản Đế Hư Không. – A Hàm. – Tứ Phương Đại Đế. – Lang tộc, Đế Thích Thiên. – Hỏa Vân Tổ Vương. – Kim Ô Hoàng. – Tam Thanh Đại Đế. – Sâm La Đại Đế. – Vạn Ảnh Thánh Hoàng.