– Đa Gia Phật, Tiền Dưỡng Hạo đâu?
Thích Cương hỏi, đây mới là đối thủ của hắn.
Lăng Hàn?
Không xứng!
Lăng Hàn lắc đầu, cười nói:
– Thu thập loại rác rưởi như ngươi, còn cần mấy vị tiền bối kia sao?
– Ngươi khẩu khí thật lớn!
Thích Cương đã tức giận.
– Ta chính là Chuẩn Đế! Chuẩn Đế!
Lăng Hàn lắc đầu:
– Tại sao tức giận như thế, tâm tính quá thấp, thế mà cũng có thể thành tựu Chuẩn Đế?
Hắn phát động nhãn thuật quan sát Thích Cương, chỉ thấy trong cơ thể Thích Cương có tám khu vực
tịch diệt như chết, nhưng có một bộ phận lại vô cùng sôi nổi, cũng tự thành một thể, từ đó hắn không
thể dòm ngó chân thực.
Chuẩn Đế quá ít, cho nên, Chuẩn Đế không có phân chia cảnh giới, nhưng trên thực tế, Chuẩn Đế cũng
có mạnh yếu.
Thánh Nhân tu luyện chính là từng bước làm thân thể tịch diệt, dùng đồng hóa cùng thiên địa, dung
nạp càng nhiều quy tắc, mà Chuẩn Đế thì ngược lại.
Nghĩ thành Đế, cần tự thành một thể, độc lập với thiên địa.
Cho nên, Chuẩn Đế tu luyện chính là nghịch chuyển Tịch Diệt cảnh, từng bước thức tỉnh bộ phận tịch
diệt trong cơ thể, nhưng không phải thức tỉnh đơn giản, mà là tự thành một thể.
Lúc nào thức tỉnh toàn bộ chín bộ phận tịch diệt, như vậy, Chuẩn Đế đạt tới đỉnh phong, có thể chân
chính xung kích Đế vị.
Mỗi khi thức tỉnh một bộ phận, thực lực sẽ chênh lệch rất lớn.
Cho nên Chuẩn Đế mới có thể mang theo một chữ “Đế”, nghiền ép tất cả Thánh Nhân.
Thích Cương hiện tại thức tỉnh một bộ phận thân thể, nói rõ hắn chỉ mới bước ra cửa đầu tiên của
Chuẩn Đế, nói hình tượng một chút, hắn là Chuẩn Đế nhất tinh, mà cực hạn là cửu tinh.
Nhưng đối với yêu nghiệt nào đó, việc này không đáng kể chút nào.
Chỉ cần cho Lăng Hàn đủ nhiều vật chất Thủy Nguyên, hắn hoàn toàn có thể tịch diệt bốn tới năm lần,