Không nói những Đế tử tuyệt địa, cho dù là đám người Nữ Hoàng cũng chấn kinh đến rối tinh rối mù.
Bọn họ đã biết rõ Lăng Hàn trâu bò, từ vực sâu nguyên thủy trở về, thực lực khẳng định tăng vọt, nhưng mà, hai ba quyền đã đánh nổ một đầu Khô Lâu Thánh Binh?
Đây là chuyện vượt xa nhận biết của bọn họ.
Gặp quỷ rồi, làm sao có thể mạnh như thế?
Mà Lục Tầm sắp điên rồi.
Hắn hoàn toàn không dám tin vào hai mắt của mình, chỉ là một Thánh Nhân nhị tinh, vì cái gì có thể mạnh đến tình trạng như vậy?
Phải biết, khi đó nhiều Đế tộc lấy Đế binh oanh kích, Khô Lâu Thánh Binh cũng bất động.
Vì cái gì?
Nguyên nhân Khô Lâu Thánh Binh dùng tới kỹ thuật rất kỳ lạ, có thể để phân tán lực công kích lên mỗi bộ phận thân thể.
Cho nên, lấy Thánh khí mạnh mẽ, mấy trăm kiện cùng chia sẻ một kích của Đại Đế, cho dù thế nào cũng không nát được.
Nhưng mà, Lăng Hàn lại có thể xuất một quyền làm hỏng Khô Lâu Thánh Binh.
Thực lực gia hỏa này mạnh hơn cả Đế binh sao?
Không không không, tuyệt đối không có khả năng.
Chỉ là Thánh Nhân nhị tinh, làm sao có thể có chiến lực vượt qua Đế binh?
Nếu như Đế binh oanh kích, Khô Lâu Thánh Binh sẽ bị đánh bay thật xa mà không phải giống bây giờ, một quyền của Lăng Hàn đánh Khô Lâu Thánh Binh nửa bước không lùi.
Chỉ có thể nói, Lăng Hàn nắm giữ bí pháp nào đó, vô hạn tăng lên lực phá hoại.
Tê, đây chính là nguyên nhân kẻ này biến mất suốt hai trăm năm sao?
Giờ khắc này, Lục Tầm cảm thấy mình cũng biến mất hai trăm năm, đồng thời nhận được kỳ ngộ như vậy.
Oanh!
Nhưng Khô Lâu Thánh Binh hoàn toàn không có vẻ sợ hãi, chúng đều xông lên chém giết.
Đây là ưu điểm của bọn chúng, nhưng cũng là khuyết điểm.
Lục Tầm nghĩ nghĩ, cũng không có ngăn cản.
Lăng Hàn công cao cũng không đại biểu phòng ngự cũng như thế, có lẽ mười mấy đầu, hai mươi đầu Khô Lâu Thánh Binh cùng oanh kích có thể đánh hắn thành cặn bã thì sao?