Nhiều Đế tử như vậy, yếu hơn nữa cũng có chiến lực thập bát tinh, liên thủ oanh kích cũng không làm Lăng Hàn bị thương nhẹ.
Mẹ nó, còn đánh cái gì nữa.
Ngươi là Khô Lâu Thánh Binh sao, lấy thánh liệu xếp thành?
Lăng Hàn cúi đầu xem xét:
– Các ngươi làm hỏng y phục của ta, phải bồi thường.
Bồi thường em gái ngươi!
Những Đế tử tuyệt địa kia nhìn nhau, bọn họ quay đầu bỏ chạy.
Đánh không lại, gia hỏa này quá b**n th**.
Lăng Hàn thở dài, hắn đưa ai ấn một cái.
– Ta ghét nhất có người nợ đồ của ta mà không trả.
Ông, uy áp trấn kinh khủng áp, mười mấy tên Đế tử đều bị vây khốn.
Quá dọa người rồi.
Phải biết, Thánh Nhân khó giết, muốn chạy, dù thức tỉnh Đế binh cũng rất khó đánh trúng.
Mà những thượng cổ Đế tử này có không ai không phải Thánh Nhân mạnh nhất đương thời?
Bọn họ chạy vẫn bị Lăng Hàn khốn trụ?
Khốn kiếp, ngươi thật sự là Thánh Nhân sao?
Một bên khác, gương mặt Lục Tầm tái xanh, hắn không dám ham chiến và vội vàng xoay người bỏ chạy.
Mặc dù hắn kịch chiến với Hầu ca nhưng vì cách Lăng Hàn quá xa, cho nên bản thân hắn dễ dàng thoát thân.
Dù sao, Thánh Nhân muốn chạy, thật sự rất khó đuổi kịp.
Hắn xé mở hư không rời đi, cũng không dám quay đầu nhìn lại.
Lăng Hàn không đặt trong lòng, trong lòng đang cười các Đế tử kia, nói:
– Hiện tại, các ngươi bồi thường hay không bồi thường?
– Bồi!
Những Đế tử này trăm miệng một lời, so sánh với nhau, đương nhiên là tính mạng của bọn họ trọng yếu hơn.
– Tốt, mỗi người cấp cho ta một gốc đại dược Thánh cấp.
Lăng Hàn nói.
Khốn kiếp, tại sao ngươi không đi cướp đi?
Chúng ta chỉ làm hỏng quần áo của ngươi, lại dùng đại dược Thánh cấp trả? Hơn nữa còn là mỗi người một gốc?
Lăng Hàn lại cười một tiếng:
– Ta cướp thì thế nào, các ngươi có tư cách phản kháng sao?