Lăng Hàn cười ha ha:
– Có phải các ngươi rất muốn nhổ nước bọt hay không? Không có việc gì, muốn nhổ nước bọt thì tùy ý.
Đám người Dương Dịch Hoàn thật sự muốn nhổ nước bọt, nhưng bọn họ hiện tại khiếp sợ nhiều hơn, nếu thật là bộ chiến giáp này phát huy tác dụng, như vậy, thứ này quá thần kỳ.
Trong thiên hạ có chiến giáp thần kỳ như thế hay sao?
Hầu ca cũng mặc kệ, hắn quát lớn và tiếp tục truy kích Lục Tầm.
Thanh đồng chiến giáp không thể so sánh với bạch ngân chiến giáp, nhưng cùng là tảng đá trong vực sâu nguyên thủy áp súc chế thành, một hạt cát cũng nặng như tinh cầu, chiến giáp này cứng rắn cỡ nào?
Nó sẽ bị công kích đánh xuyên qua?
Đương nhiên, nếu chỉ như thế, lực chấn động cũng sẽ tổn thương Hầu ca, nhưng bên trong chiến giáp có vật chất Thủy Nguyên, đây mới thực sự là đồ vật phát huy tác dụng chân chính.
Có chiến giáp này gia trì, Hầu ca phòng ngự vô địch, chiến lực tăng lên rất mạnh, cho nên hắn càng đáng sợ.
Oanh! Oanh! Oanh!
Chỉ có Hầu ca điên cuồng tấn công, Lục Tầm có thể hoàn thủ cũng vô dụng, căn bản oanh không phá được chiến giáp.
Việc này làm đám người Dương Dịch Hoàn kinh hãi, đây là chiến giáp gì, quá kinh khủng.
Có ai nghĩ tới, trên Tứ Nguyên tinh còn có bảo vật như vậy.
Tê, cho dù là Khô Lâu Thánh Binh xuất kích có thể phá được không?
Những Đế tử này đều hoài nghi, không có một phần chắc chắn.
Đại Hắc Cẩu và Tiểu Thanh Long đều cảm thấy đáng tiếc, dạng chiến giáp này chỉ có một kiện, một kiện khác đang nằm trong tay Đa Gia Phật, bằng không bọn họ hiện tại cũng có thể trang bức.
Cẩu (long) không được trang bức thì khác gì cá ướp muối?
– Oanh, một đám cặn bã, có kẻ này dám tiến lên đánh một trận với tiểu đệ của Cẩu gia hay không?
Đại Hắc Cẩu chỉ có thể trang bức thay Lăng Hàn, nó ăn khớp đẩy vai Lăng Hàn.