May mắn Lăng Hàn không biết người trẻ tuổi này suy nghĩ cái gì nếu không, hắn khẳng định sẽ không phục, dựa vào cái gì nói hắn không biết xấu hổ?
Lăng Hàn nói:
– Ta không phải nói với ngươi rồi sao, ta là môn hạ Đấu Chiến Thánh Hoàng, ngươi là ai?
Người trẻ tuổi kia xùy một tiếng, ngươi làm như ta ngốc lắm!
– Ta chính là Vương Triết.
Hắn nói, lại không đề cập tới mình là môn hạ của Đại Đế nào.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn lẩm bẩm:
– Xem ra, cứ đánh một trận cho phục tùng, vậy khẳng định sẽ thành thật.
Hắn nói không nhỏ, Vương Triết lập tức giận dữ.
Khẩu khí của ngươi thật lớn.
– Đừng tưởng rằng ngươi thể phách cường hoành thì có thể xem thường ta!
Hắn kháng nghị.
– Đến!
Lăng Hàn vẫy vẫy tay.
– Đợi chút nữa ngươi sẽ ngoan.
– Làm càn!
Vương Triết hét lớn một tiếng, hắn lao tới chém giết với Lăng Hàn.
Công kích của hắn phi thường đơn giản, không có biến hóa gì, cũng chỉ có mười hai đạo quy tắc bát tinh, nhưng uy lực lại cực mạnh.
Lăng Hàn chỉ có thể cảm thán, đây chính là vực sâu nguyên thủy, không hổ là khởi nguyên của vũ trụ, tùy tiện chạy ra một người cũng trâu bò như thế.
Nhưng đối phương kém hắn quá xa.
Lăng Hàn nghênh kích, cũng không sử dụng quy tắc, hắn sử dụng thể thuật ngăn cản.
Bành! Bành! Bành!
Trong lúc giao thủ, Lăng Hàn hoàn toàn khẳng định, quy tắc của đối phương chỉ có mười hai đạo, nhưng thực lực đạt tới hai mươi đạo quy tắc bát tinh.
Chiến lực ngoài danh ngạch này tới từ đâu?
Cũng không phải thể thuật của đối phương, lực lượng cũng là một phần của chiến lực nhưng còn lâu mới có thể khoa trương như vậy.
Nhưng mà, Lăng Hàn chỉ vận dụng lực lượng thuần túy nên không mạnh hơn nhiều, dù là hắn, chiến lực mười hai đạo quy tắc bát tinh cũng không phải đối thủ của Vương Triết.