Tốt!
Lăng Hàn mừng rỡ, lần này rung động rất mạnh.
Đây là một gốc tiên dược, toàn thân xanh biếc, vui tai vui mắt.
Lăng Hàn lập tức bắt đầu đào móc, hắn đào móc phi thường khó khăn, mặt đất quá mức cứng rắn, mà bản thân tiên dược vô cùng yếu ớt, hơi sơ ý sẽ làm bị thương.
Thời gian nửa năm qua đi nhưng Lăng Hàn vẫn không thể nào hoàn thành quá trình đào móc, còn kém một chút nhưng sẽ mất thời gian mấy tháng.
Nhưng vào lúc này, hắn cảm ứng có chấn động.
Chấn động đặc thù!
A?
Lăng Hàn kinh ngạc, đột nhiên xuất hiện Thủy Nguyên đại dược sao?
Nhưng, không đúng, hắn cảm ứng được khí tức ba động đang tới gần.
Tiên dược có thể tự đi?
Ách, bên ngoài có tiên dược thông linh, đừng nói chạy trốn, còn nhổ nước bọt đấy.
Nhưng mà, nơi này cũng như thế sao?
Chấn động càng ngày càng gần, hơn nữa còn đi thẳng tới đây.
Lăng Hàn xoay người lại, trong mắt hắn nhìn thấy có người đi tới.
Cái gì!
Hắn giật mình, ở chỗ này có thể nhìn thấy người khác?
Làm sao có thể chứ?
Phải biết nơi này trọng lực to đến kinh người, Thánh Nhân cửu tinh tới cũng phải bị trấn áp nằm xuống, trừ phi trâu bò giống như hắn.
Trừ việc này ra, hoặc là Chuẩn Đế, hoặc là Đại Đế, không có khả năng thứ tư.
Nếu như đối phương cũng là Thánh Nhân, đối phương tuyệt đối là siêu cấp đại địch, mà nếu như là Chuẩn Đế thậm chí Đại Đế thì hậu quả không tưởng tượng nổi.
Hắn ngưng mắt nhìn, chỉ thấy đây là một người trẻ tuổi, toàn thân bao phủ trong chiến giáp màu bạc, chiến giáp này phát ra chấn động đặc thù.
Thánh Nhân.
Lăng Hàn dùng nhãn thuật nhìn thấy rõ ràng, Thánh hỏa trong cơ thể người trẻ tuổi kia có màu xanh.
Nói cách khác, đối phương là Thánh Nhân lục tinh.
Tê, Thánh Nhân lục tinh có thể đi lại ở đây như giẫm trên đất bằng, còn nhẹ nhõm hơn hắn, đây là kình địch.