Đa Gia Phật dừng một chút, nhìn về phía Lăng Hàn:
– Ngươi có dám đi một chuyến?
Lăng Hàn cười cười, hắn đang lo không có cách gì nhanh chóng tăng lên tu vi, muốn đi vực sâu nguyên thủy, nhưng mà, hắn vẫn chỉ là Thánh Nhân, chạy tới chỗ đó không biết cần bao nhiêu thời gian.
Cho nên, hắn chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.
Xem ý tứ của Đa Gia Phật là muốn đưa hắn đi?
– Dám thì dám, cũng không biết đi như thế nào.
Lăng Hàn nói.
Đa Gia Phật gật đầu:
– Ta có thể đưa ngươi đi.
– Được.
Lăng Hàn gật đầu, nói chuyện với cường giả đỉnh cấp nên nói ít ý nhiều mới tốt, cũng không nên lãng phí thời gian của người ta.
Oanh, bỗng nhiên trên thân Đa Gia Phật bộc phát ra khí tức cường đại, quang diễm sôi trào giống như Đại Đế.
Lăng Hàn kinh hãi, hắn từ đã từng cảm thụ khí tức này trên người của Cát Thiên Thu, đó là thiêu đốt Đế Nguyên, tạm thời đạt tới độ cao Đế cấp.
Nhưng đây là cử chỉ liều mạng.
– Tiền bối!
Hắn hoảng sợ nói.
Đa Gia Phật thản nhiên nói:
– Thời gian của chúng ta không nhiều, không có khả năng chậm rãi đi từ từ.
Hắn đưa tay nắm lấy Lăng Hàn, dưới chân xuất hiện con đường màu vàng nhắm thẳng vào tinh không vô tận, hắn lại cất bước phóng đi, chỉ trong nháy mắt đã biến mất.
Lúc này, người Đông Lâm Đế tộc mới đi ra ngoài, tự nhiên không thấy được cái gì, làm cho bọn họ kinh ngạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại có đế uy tràn ngập, làm cho bọn họ còn tưởng rằng xảy ra đại sự.
Ở trước mắt Lăng Hàn là ánh sáng chớp lóe liên tục, hắn đã thấy không rõ.
Nhưng ở thời khắc này, trong lòng của hắn chỉ có cảm động.
Đa Gia Phật vì muốn đưa hắn nhanh chóng tới vực sâu nguyên thủy, không tiếc đốt cháy Đế Nguyên, khả năng hắn sẽ rớt ra khỏi cảnh giới Chuẩn Đế, thậm chí bỏ mình.
Tất cả đều vì đại cục thiên hạ.
Cát Thiên Thu mai táng tự thân, ngủ say ngàn vạn năm thức tỉnh, mạnh đến Chuẩn Đế lại vẫn lạc trong một trận chiến.