Sau khi Bách Lý Hào Kiệt biết được thực lực của Lăng Hàn, hắn buồn bực ròng rã ba ngày.
Con của Đại Đế, hắn vốn có thể quét ngang cùng giai vô địch, kết quả lại gặp được siêu cấp yêu nghiệt, áp chế hắn không còn tính tình.
Làm sao so?
Chênh lệch không phải một chút, mà là hoàn toàn nghiền ép.
Có thể nói, cho dù triệu hoán Đại Đế đều xuất hiện, đánh nhau cùng cấp bảo đảm không có ai là đối thủ của Lăng Hàn.
Chắc chắn là bảo vật của Thanh Trúc Nữ Đế truyền xuống!
Phải biết, Thanh Trúc Nữ Đế tiên đoán được thời đại này có đại nguy cơ, cho nên làm ra bố trí, lưu lại chuẩn bị dẹp yên loạn thế, cho nên, Lăng Hàn mới có thể yêu nghiệt như thế sao?
Hắn đoán đúng một nửa, nhưng mà, cho dù không có hạt giống Thánh hỏa, Lăng Hàn thành tựu Thánh Nhân cũng vô cùng cường đại, chỉ kém hơn hiện tại một ít.
Bách Lý Hào Kiệt ghen ghét, hắn thân là con của Đại Đế, tại sao cơ duyên như thế không rơi vào tay của hắn.
Ông trời thật bất công.
Có biện pháp gì làm thời gian nghịch chuyển hay không.
Dù Lăng Hàn đưa ra các loại yêu cầu quá mức, hai Đế tộc cũng chỉ có thể bóp mũi nhận.
Không có cách, Lăng Hàn quá cường đại.
Hiện tại bọn họ có thể dựa vào Đế binh cùng đế trận đối kháng, nhưng mà khi Lăng Hàn thành tựu Thánh Nhân cửu tinh, thậm chí Chuẩn Đế thì sao?
Khi đó hắn có thể vận dụng Đế binh vô hạn, đến lúc đó trừ Đại Đế chân chính, ai có thể ngang hàng?
Ân, cho Chuẩn Đế cầm Đế binh cũng có thể làm được, nhưng cho dù là Đa Gia Phật, Cát Thiên Thu hay Tiền Dưỡng Hạo, có người nào không đứng về phía Lăng Hàn, vừa nghĩ tới đã làm người ta tuyệt vọng.
Lăng Hàn hài lòng rời đi, hắn đã nghiền ép sạch hai Đế tộc.
Thời kì phi thường, đương nhiên phải dùng thủ đoạn phi thường, hơn nữa, hắn đã kết đại thù với Tử Vi Đế tộc, không có san bằng bọn họ cũng đã nhân từ lắm rồi.