Lăng Hàn nghĩ nghĩ, hắn buông tay.
Hoàng Phủ Thông chạy như bay về phía nữ tử áo trắng, sau đó lại vùi đầu vào ngực đối phương.
– Ô ô ô, hắn ức h**p Tiểu Vân!
Móa!
Thấy cảnh này, mọi người cảm giác nổi da gà.
Ngươi vùi đầu vào ngực nữ tử áo trắng? Còn dùng mặt cọ tới cọ lui?
Quá không muốn mặt mũi!
Nữ tử áo trắng chỏ sờ lên đầu Hoàng Phủ Thông:
– Biến trở về dáng dấp ban đầu, sau đó nói xin lỗi mọi người!
– Tỷ tỷ!
Hoàng Phủ Thông còn rất có ý kiến, không ngừng lắc đầu, hắn liên tục cọ đầu vào ngực nữ tử áo trắng.
Mọi người nhìn chằm chằm hắn, càng muốn giết người.
– Ngoan!
Nữ tử áo trắng ôn nhu nói.
Hoàng Phủ Thông lúc này mới ngẩng đầu lên, sau đó mọi người cảm thấy hoa mắt, thân thể thanh niên phách lối biến thành bé trai bốn năm tuổi.
Cái này!
Tất cả mọi người nhe răng, bọn họ bị nam hài nghịch ngợm đùa giỡn?
Trời ạ, nếu việc này truyền đi, bọn họ sẽ biến thành trò cười của bao người
– Đây là đệ đệ ta, Quách Vân.
Nữ tử áo trắng nói.
– Hắn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, còn xin chiếu cố nhiều hơn.
Phát hiện “Hoàng Phủ Thông” chỉ là một đứa bé trai, sát ý trong lòng mọi người cũng tan thành mây khói, cho dù tiểu tử này đùa giỡn mọi người, ở trước mặt nữ tử áo trắng, có ai dám tức giận chứ?
– Không có việc gì không có việc gì.
– Tiểu hài tử nha, tinh nghịch một điểm là chuyện rất bình thường.
– Đúng rồi, cô nương phương danh xưng hô như thế nào, đến từ thành nào?
Mọi người nhao nhao hỏi, ánh mắt mỗi người sáng rực.
Nữ tử áo trắng thản nhiên nói:
– Ta tên là Quách Sương, không phải tuyển thủ dự thi, ta tới đây dạo chơi, vừa vặn đi ngang qua nơi đây.
A, thì ra là thế.
Tất cả mọi người gật đầu, nếu nữ tử này không phải người bên trong võ quán, theo đuổi nàng cũng dễ dàng?