Hưu hưu hưu, một bóng người bay tới, đều là tăng lữ tiềm tu bên trong Phật tháp.
Bọn họ cảm ứng được Phật tháp rung động lớn, cũng phát hiện Chúng Sinh trì đạng giảm bớt rất nhanh, đương nhiên sẽ chạy tới nơi này xem xét tình huống.
– Xảy ra chuyện gì?
Một tên tăng lữ giống như thủ lĩnh hỏi.
– Chúng, Chúng Sinh trì!
Có người chỉ về đằng trước, ngón tay đang phát run.
Có thể nhìn thấy rất rõ ràng, nguyên bản ao nước tiếp cận bờ ao, nhưng còn bây giờ thì sao? Trực tiếp giảm một phần ba.
Móa!
– Là người này hấp thu?
– Tê, hắn là ai?
– Đứng đầu tỷ thí võ quán, Thực Linh Thể.
– Thực, Thực Linh Thể?
– Biết rõ là Thực Linh Thể, vì sao còn cho hắn đi vào?
– Ách, theo lệ cũ, người đứng đầu mỗi lần tỷ thí đều có tư cách tiến vào Chúng Sinh trì tu luyện ba ngày, hẳn là có sơ sót.
Đúng vậy, có ai nghĩ tới một Thực Linh Thể lại yêu nghiệt như thế?
– Nhanh, nhanh vớt hắn ra, bằng không Chúng Sinh trì sẽ bị hắn hút sạch sẽ.
Mọi người tranh thủ mang Lăng Hàn ra khỏi Chúng Sinh trì, chỉ mới một lúc mà năng lượng giảm đi một phần ba
Lăng Hàn thở dài, năng lượng bên trong Chúng Sinh trì quá ít.
Nghĩ lại cũng bình thường, dù sao chỉ là tụ tập tín dân của mười bảy thành và thành Bạch Hà mà thôi, hơn nữa còn bị đám tăng nhân sử dụng, còn có thể thừa lại bao nhiêu
– Ba ngày đã tới?
Hắn kháng nghị một lần.
– Đi đi đi, ngươi muốn hút khô Chúng Sinh trì hay sao?
Đám tăng lữ đều nhìn hắn như mãnh thú hồng hoang, trực tiếp đuổi người.
Lăng Hàn nhe răng, hắn bố trí chưa sụp đổ, vì cái gì còn kéo thù hận như thế?
Lăng Hàn đi ra ngoài, hắn vừa đi vài bước, khí tức trên thân đột nhiên sinh ra ba động.
Chú Đỉnh cảnh!
Những tăng lữ này là nhân chứng tốt nhất.