– Trương Hàn Quân, da mặt ngươi thật dày!
Một tên thiếu niên lạnh lùng nói, hắn trực tiếp chỉ vào cái mũi Lăng Hàn.
– Ta đã sớm nói với ngươi, ngươi không xứng với Viện Viện!
A, trong đó còn dính tới việc nam nữ?
Lăng Hàn kinh ngạc, bởi vì hắn cũng không có lục soát ký ức của Trương Hàn Quân, cho nên hắn không hiểu rõ.
Cho nên, hắn chỉ cười nhạt, tỏ vẻ xem thường.
– Xem ra, ngươi không đụng tường thì không quay đầu lại!
Thiếu niên này tiếp tục trào phúng.
– Ngươi là ai?
Lăng Hàn mở miệng.
Phốc, thiếu niên kia suýt tức chết, lại giả vờ không biết hắn?
Hắn đương nhiên không biết, Lăng Hàn nói là sự thật, hắn thật không biết.
– Ta là Triệu Kiếm!
Thiếu niên này hét lớn.
– Lần này ta sẽ tiến vào võ quán, mà từ nay, ta sẽ thay đổi vận mệnh, tương lai căn bản không phải ngươi có thể tưởng tượng!
– Nha.
Lăng Hàn gật đầu, hắn lười đáp lại.
Lấy thân phận của hắn, sẽ để ý một thiếu niên khiêu khích sao? Lại nói, đối phương khiêu khích cũng là Trương Hàn Quân, cũng không phải hắn.
Đối mặt thái độ của Lăng Hàn như vậy, Triệu Kiếm như ăn con ruồi, hoàn toàn không biết nên ra tay từ nơi nào, chỉ có thể tức giận trừng mắt.
Được rồi, chỉ cần mình tiến vào võ quán, Trương Hàn Quân sẽ ngưỡng vọng hắn, cần gì để ý chứ?
Tương lai hắn tất thành đại nhân vật, chắp nhặt với cặn bã như vậy sẽ không có ý nghĩa.
Một bên khác, người võ quán cũng bắt đầu tiến hành kiểm tra.
Đây là nam tử trung niên, thần sắc kiêu căng, hắn lấy ra một khối đá và bảo từng thanh niên nam nữ cầm lấy.
Nếu có thiên phú võ đạo cao, tảng đá sẽ phát sáng, thiên phú càng cao, hào quang càng sáng.
Nhưng cho đến bây giờ, còn không có một người nào làm cho tảng đá phát sáng.