Lăng Hàn tươi cười:
– Còn chơi sao?
Lục Tầm căm tức nhìn Lăng Hàn, rõ ràng đối mặt với một tên Tôn Giả, hắn lại có cảm giác bất đắc dĩ rất lớn.
Đánh, đánh không thắng, đuổi theo, đuổi không kịp.
Hắn trả cái giá lớn mới suy tính Lăng Hàn có thể sẽ xuất hiện ở đây, cũng không có mang theo giúp đỡ, kết quả Lăng Hàn bị hắn bắt được nhưng căn bản không có cách gì bắt hay giết.
Vì cái gì không gọi tới người khác?
Đương nhiên là hắn có tư tâm.
Hạt giống đến từ nguyên thủy vực sâu, nếu cùng người khác đánh chết Lăng Hàn, vậy hạt giống thuộc về ai?
– Không chơi? Ta sẽ không phụng bồi.
Lăng Hàn phất phất tay, hắn xé rách không gain rời đi.
– Lăng Hàn!
Lục Tầm quát lớn, chờ Lăng Hàn có động tác thì hắn mới nói.
– Ngươi trốn được lần này, có lẽ còn có thể trốn được lần sau, nhưng cuối cùng, ngươi không thể trốn được vận mệnh chú định!
– Ồ?
Lăng Hàn cười một tiếng.
– Vận mệnh còn có chuyện chú định hay sao?
– Hừ, trước mặt đại thế không thể chống cự, vận mệnh của ngươi đã sớm được quyết định!
Lục Tầm cao ngạo nói.
Đúng thế, phía sau hắn chính là một Đại Đế, mà tuyệt địa chi chủ gộp lại tổng cộng có mười hai người, khi đó một Đại Đế chân chính còn bị bọn họ xử lý, nói gì một tên Tôn Giả.
Cho dù Lăng Hàn thành Thánh thì đã sao, dù bước vào Chuẩn Đế thì thế nào?
Không thành Đế, làm sao có tư cách khiêu chiến Đại Đế?
Huống chi, người ta có tới mười hai người.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Với người không ngừng vươn lên mà nói, vận mệnh nắm giữ ở trong tay của mình, chỉ có người giống như ngươi mới cho rằng vận mệnh chú định.
– Hừ, Tiền Dưỡng Hạo đã nói cho ngươi biết, ngươi phải đối mặt với tồn tại tuyệt vọng cỡ nào chưa ?
Lục Tầm lại nói ra.
– Cho nên, chơi thế mới vui!
Lăng Hàn cười ha ha, đều nói Đại Đế vô địch, nguyên nhân Đế không thấy Đế, trừ thời kỳ viễn cổ, không có ai biết Đại Đế chênh lệch bao nhiêu.