Gâu gâu gâu, ngao ngao ngao.
Tiểu Thanh Long cùng Đại Hắc Cẩu cắn nhau vô cùng kịch liệt.
Hai tên dở hơi này náo loạn không ít, Lăng Hàn không nhìn nhiều, nhiều nhất chỉ đạp bọn chúng một cái mà thôi.
– Thằn lằn!
– Tiện cẩu!
Lúc này, mọi người kinh hô, tất cả đều không dám tin vào mắt mình.
Hai tên dở hơi này chỉ là phụ, chủ yếu là bọn họ hiện thân, Lăng Hàn còn ở xa sao?
– Ngươi ngươi ngươi ngươi, ngươi ngươi là Lăng Hàn!
Bách Lý Vân Hà cũng có thể nói chuyện, hắn chỉ vào Lăng Hàn, giọng nói run rẩy, đôi mắt đầy sợ hãi.
Sát thủ Đế tử, siêu cấp đại ma vương!
Lăng Hàn mỉm cười, hắn biến hóa thành nguyên hình.
– Lăng Hàn!
– Thật sự là Lăng Hàn!
Mọi người kinh hô, mặc dù mọi người đều biết Lăng Hàn bị giam ở Giáo Chủ vĩnh viễn, nhưng Giáo Chủ có chiến lực quá mạnh, khi đó còn đánh với Tôn Giả thất tinh Bách Lý Thiên, cũng kinh diễm khắp thiên hạ.
Mặc dù bây giờ đã rất ít người thảo luận về Lăng Hàn, nhưng tận mắt nhìn thấy nhân vật truyền kỳ cũng cảm khái.
Nếu không phải thiên địa giam cầm, gia hỏa này sẽ trở thành Tôn Giả mạnh nhất, Thánh Nhân mạnh nhất lịch sử, thậm chí vấn đỉnh Đế vị.
– Ha ha, Lăng huynh đã lâu không gặp!
Đinh Thụ tiến lên chào hỏi Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhìn sang, cười nói:
– Thế nào, hiện tại cảm thấy có thể đánh thắng ta, cho nên không gọi lão đại sao?
Đinh Thụ buồn bực, biết sớm như vậy, hắn cần gì tự tìm mất mặt?
– Ngươi bị giam ở Giáo Chủ vĩnh viễn nhưng cái miệng vẫn thối như thế?
Hắn cảm thán.
– Đáng tiếc, ban đầu còn muốn luận bàn với ngươi một chút.
Thủy Thanh Sưởng cảm thấy đáng tiếc, nàng đã là Tôn Giả thất tinh, mặc dù giống như Bách Lý Thiên khi đó, nhưng bá chủ Nguyên thế giới sẽ giống nhau sao?
Hơn nữa, Lăng Hàn có thể đối kháng với Bách Lý Thiên là bởi vì hắn nắm giữ năng lượng hủy diệt, cần phải biết rằng, Thủy Thanh Sưởng cũng nắm giữ nhưng không phải trạng thái hoàn toàn mà thôi.