Hẳn là.
Lăng Hàn gật gật đầu, chuyện này hắn hiểu, cho dù có kẻ nào muốn làm cũng không cách nào mô phỏng theo, bởi vì luyện hóa ngôi sao, đây là thủ đoạn chỉ có Đại Đế làm được.
Thánh Nhân trâu bò hơn nữa cũng chỉ có thể đánh nát tinh cầu mà thôi.
Ngươi có nhìn thấy Thánh Nhân đi tiêu diệt mặt trời chưa?
Không có khả năng!
Không phải Thánh Nhân không có năng lực như vậy, mà là khi mặt trời nổ tung sẽ sinh ra sóng xung kích đánh chết Thánh Nhân.
Chuyện này rất giống Tôn Giả có thể đánh nổ tinh cầu nhưng không dám đánh nổ.
Đánh nát là một chuyện nhưng bản thân cũng chạy không thoát là một chuyện.
– Đều muốn!
Ánh mắt Lăng Hàn sáng lấp lánh, nơi này có thật nhiều đại dược trân quý, có thể cứu nguy lúc sinh tử, cũng có uẩn dưỡng tiên khí, hơn nữa còn là tiên khí thất tinh, bát tinh.
Hắn cấp tốc ra tay, chẳng những hái tiên quả và tiên dược đã thành thục, cho dù chưa thành thục có mang theo bản nguyên tinh thể cũng bị hắn đào đi.
Có thể nuôi sống thì nuôi, không thể nuôi sống cũng không thể tiện nghi Tử Vi Đế tộc.
Chỉ chốc lát, tất cả đại dược cấp Tôn Giả đều bị hắn càn quét sạch sẽ.
Hắn bố trí chướng nhãn trận, chỉ cần không chạm vào, những người khác nhìn thấy chính cũng chỉ nhìn thấy cảnh tượng phồn vinh, tuyệt không có một gốc đại dược mất tích.
Sau đó, hắn tiếp tục tiến lên.
Đại dược Tôn Giả bị càn quét không còn, tiếp theo sẽ tới Thánh dược.
Lại đi một hồi, hắn đi tới khu Thánh dược.
Nơi đó đại dược Tôn Giả thành phiến, Thánh dược ít đến mức đáng thương, tính toán cũng chỉ có chín gốc.
Có rất nhiều cây ăn quả thấp bé kết đầy quả màu đỏ thắm, chỉ lớn như hạt nhãn, nhỏ thì như hạt gạo; có đạo liên tỏa ra hương thơm nát, còn có dây leo già kết ra từng quả nhỏ.