Thăm hỏi nữ nhi đương nhiên không cần Hầu ca đi cùng.
Lăng Hàn xé mở hư không, hắn đi về hướng Nguyệt Hoa tinh, sau khi đạt tới cấp Giáo Chủ, hắn dã nắm giữ năng lực xé mở hư không.
Nhưng hắn phát hiện không nhanh bằng truyền tống trận.
Không có biện pháp, hắn chỉ là Giáo Chủ, sạu khi đến Tôn Giả thì năng lực vượt hư không của hắn sẽ nhanh hơn truyền tống trận.
Nhưng đã tiến vào hư không, cũng không thể lại lui về, nửa đường quay về thì không được, nào có truyền tống trận cho hắn sử dụng?
Cho nên, bỏ ra thời gian nửa tháng, rốt cục Lăng Hàn mới đi tới Nguyệt Hoa tinh.
Cảnh còn người mất.
Lăng Hàn đứng trước tòa thành lớn, đưa mắt ngắm nhìn tường thành, trong nội tâm của hắn đầy cảm thán.
Lần đầu tiên tới nơi này, đó là thời điểm hắn còn chưa bước vào Tiên đồ, nhưng còn bây giờ thì sao, hắn đã là Giáo Chủ, đủ để quét ngang toàn bộ Ảnh Nguyệt Hoàng Triều.
Hoàng Triều cũng không có Tôn Giả tọa trấn, nếu không, khi đó cũng không cần trắc trở lớn như thế, còn phải dẫn lão Tôn Giả của Thanh Long Hoàng Triều xuất hiện, dựa vào trận pháp vây đánh.
Dù là như thế, bọn họ vẫn để lão Tôn Giả chạy đi, lưu lại tai hoạ ngầm.
Chỉ trong chớp mắt đã sắp trăm năm, người bình thường cũng sớm quên đi Thanh Long Hoàng Triều.
Lăng Hàn cảm thán một hồi, lúc này hắn mới đi vào trong thành.
Đương nhiên hắn phải dịch dung, hắn còn thu liễm khí tức, Diễn Hồn thuật bao phủ, hiện tại hắn có thực lực Giáo Chủ, cho dù đứng ở trước mặt Tôn Giả, Tôn Giả chưa chắc nhận ra.
Huống chi trên tinh thể nhỏ xa xôi này chưa chắc có bao nhiêu người biết hắn là ai.
Lăng Hàn cũng dò xét vị trí của Ngân Nguyệt học viện, sau đó phát động Tinh Bộ, hắn xuất hiện trong một thành thị khác.
Hắn thả chậm tốc độ, sau đó hỏi thăm nữ nhi của mình, hắn không cần thiết làm việc nhiều gì khác.