Lời này Lăng Hàn cũng không có nói gì thêm.
Bằng không ba người Dương Dịch Hoàn sẽ ghen ghét nhiều hơn.
– Đi thôi, nếu đế nguyên đã lấy đi, lưu lại đảo này cũng không có ý nghĩa.
Hà La nói.
– Phía trước còn có đế nguyên?
Lăng Hàn hỏi.
Ba người Dương Dịch Hoàn đều cười, cũng không có trả lời.
Nhất định có, nhưng bọn họ không nghĩ cho Lăng Hàn đạt được, cho nên không chịu tiết lộ tư liệu.
Dù sao, có Lăng Hàn tham dự chính là cạnh tranh không công bằng, người khác chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đắc thủ.
Là người đương nhiên ích kỷ, huống chi đây là tư cách thành Đế.
Năm người chia ra mà đi, phương hướng đại thể đều nhất trí với nhau.
Lăng Hàn lướt đi, hắn không ngừng phân tích huyền bí của quy tắc.
Trước đó chỉ duy trì trong nháy mắt, hắn cố ghi nhớ chứ không thật lĩnh ngộ.
Hắn nhất tâm nhị dụng, bảo trì bay đi thật nhanh và vừa lĩnh ngộ quy tắc.
– Như thế không đúng, như thế!
Hắn không ngừng thì thào, khi thì cau mày, khi thì tươi cười, vẻ mặt biến ảo rất nhanh.
Hắn chỉ là Giáo Chủ, hắn có thể lĩnh hội quy tắc thất tinh, độ khó của việc này quá cao.
Nếu hắn đi Sơn Hải Thiên, dù là quy tắc thất tinh cụ thể hóa ở trước mặt, hắn cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, không đạt tới Giáo Chủ đỉnh phong, căn bản không có cách lĩnh hội gì.
Cũng không ai nói đi Sơn Hải Thiên thì nhất định có thể đột phá, chỉ là độ khó thấp xuống mà thôi.
Trước đó Sơn Hải Thiên mở ra, nơi đó đa số là những người thọ nguyên khô cạn tới đó tìm hi vọng, cũng không ai dám nói thời điểm Sơn Hải Thiên mở ra lần sau thì mình có thể thành công đột phá.
Nhưng đế nguyên không giống, trực tiếp bày bí mật của quy tắc trước mặt, từ đó Lăng Hàn có thể sớm nắm giữ quy tắc cao đẳng.