– Không người dám trêu chọc?
Dương Dịch Hoàn hỏi ngược một câu.
– Đương nhiên!
Lâm Hiên gật đầu, trên mặt hiện lộ ra vẻ mặt cao ngạo.
Đế tộc cao cao tại thượng, việc này đã hình thành vô số năm tháng, cho dù ở thời điểm như vậy, hắn cũng lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo.
Dương Dịch Hoàn buột miệng cười:
– Ta hỏi Lâm huynh một chút, vì cái gì ngươi bị đuổi giết? Nếu không người dám trêu chọc Lâm gia, tại sao cần ta xuất thủ?
Cái này!
Lâm Hiên trực tiếp trợn mắt, hắn không biết nên trả lời thế nào.
Khốn kiếp, ai mà biết Lăng Hàn b**n th** như vậy, hắn dám hạ tử thủ với Đế tộc.
Đối mặt với quái vật như thế, ngàn vạn năm khó xuất hiện một người, không chết, tương lai không phải thành Thánh chính là thành Đế.
Tại sao hắn lại không may gặp được?
Thế nhân đều nói, thiên tài đương đại đều không may, bởi vì bọn họ gặp thế hệ hoàng kim, nhất định sẽ bị che lấp hào quang.
Nhưng bây giờ, hắn lại ý thức được, thế hệ hoàng kim mới cực kỳ không may, rõ ràng là thế hệ có hi vọng thành Đế nhất, kết quả lại đụng yêu nghiệt che lấp hào quang của hắn..
– Thế hệ hoàng kim, ha ha.
Dương Dịch Hoàn cảm khái.
– Thật không biết các ngươi lấy dũng khí ở đâu ra mà dám tự xưng như thế! Còn nói có thể so sánh với Đại Đế khi còn trẻ? Ha ha, thật sự chết cười ta!
Đây là trào phúng tr*n tr**, cũng xem thường thế hệ hoàng kim.
Nếu đổi thành lúc khác, Lâm Hiên khẳng định đã ra tay rồi, sẽ cho hắn biết hậu quả đắc tội với Đế tử và thế hệ hoàng kim là gì.
Mà bây giờ, hắn chỉ thầm hận mà thôi.
– Đại Đế khi còn trẻ, ha ha, bọn họ mạnh hơn các ngươi quá nhiều!
Dương Dịch Hoàn lắc đầu.
– Không nói Đại Đế, cho dù là ta năm đó, cùng giai muốn bại ngươi dễ như trở bàn tay! Cho dù như thế, ta cũng phải ngủ say từ thời đại này sang thời đại khác, không ngừng tăng thực lực lên, như vậy ta mới dám tranh một cơ hội thành Đế trong thời đại này.