– Cút!
Tiêu Đắc Lặc nhìn thấy Lăng Hàn, hắn lập tức trách mắng.
Lăng Hàn cũng không phải Hải Ngạc Trương, hắn khôi phục thái độ cao ngạo.
– Ha ha.
Lăng Hàn chỉ cười nhạt một tiếng, không có để ý tới.
– Bản vương tử bảo ngươi cút, ngươi không có tai sao?
Tiêu Đắc Lặc uy nghiêm đáng sợ nói, mấy ngày nay tâm tình của hắn cũng không quá tốt, hiện tại nếu ai trêu chọc hắn sẽ biến thành nơi trút giận.
Lăng Hàn vẫn không có để ý tới, lần này manh mối lại đứt mất, hắn có dự định tiếp tục tìm công chúa để lãnh thưởng?
– Nhân tộc, dám không nhìn bản vương tử!
Tiêu Đắc Lặc giận dữ, quơ quơ móng vuốt:
– Bắt hắn cho bản vương tử!
Lập tức, những thủ vệ kia bơi tới và bao vây Lăng Hàn vào giữa.
Lăng Hàn bật cười:
– Tên vương tử kia, đây chính là Lam Tinh quốc, ngươi bây giờ ra lệnh có phải hơi sớm hay không?
– Sớm muộn gì cũng là địa bàn của bản vương tử, sớm một chút thì thế nào?
Tiêu Đắc Lặc khẽ nói.
Lập tức, thủ vệ cùng xuất hiện và tấn công Lăng Hàn.
Những thủ vệ này vũ khí khác nhau, có dùng xiên cá, có dùng trường kích, nhưng toàn bộ đều là pháp khí, sau khi thức tỉnh sẽ tỏa ra hào quang rực rỡ.
Lăng Hàn lắc đầu, sát khí xung kích phát động.
Ông, một đạo sóng xung kích tinh thần đánh ra, ba ba ba, những thủ vệ kia trợn mắt và hôn mê.
Lăng Hàn đã hạ thủ lưu tình, nếu không, bây giờ còn có Hóa Linh cảnh có thể chịu được sát khí xung kích của hắn hay sao?
Nhìn thấy vệ binh của chính mình phiêu phù theo hải lưu, Tiêu Đắc Lặc giật mình, hắn càng thẹn quá hóa giận.
Hắn giật mình vì thực lực của Lăng Hàn, những thủ vệ Hóa Linh cảnh của hắn đã ngã xuống, hắn lại tức giận, đường đường vương tử Địa Minh quốc nhưng không làm gì được một Nhân tộc?
– Nhân tộc, lập tức quỳ xuống đầu hàng, không nên ép bản vương tử tự mình xuất thủ!