Đối mặt Lăng Hàn khiêu khích, Tô Thiên Hải không phản bác được.
Hắn thực sự đuổi không kịp Lăng Hàn, mà Lăng Hàn còn nắm giữ Quỷ Ảnh bộ của Chiến Thần cung, giết người khó lòng phòng bị.
Vì cái gì Chiến Thần xú danh như thế nhưng lại bị người ta sợ hãi và thống hận?
Hang ổ không ai biết là một chuyện, một chuyện khác chính là Quỷ Ảnh bộ, rất nhiều người bị ám sát cũng không biết xảy ra chuyện gì.
– Không nghĩ tới, thân phận thật sự của ngươi lại là sát thủ của Chiến Thần cung!
Tô Thiên Hải mở miệng.
Lăng Hàn khoát khoát tay:
– Ha ha, ngươi cũng không cần thiếp vàng lên mặt Chiến Thần cung, bọn chúng không xứng lưu thiên tài như ta! Ha ha, ta chỉ là cơ duyên xảo hợp mới học được môn bộ pháp này từ Chiến Thần cung.
Ngươi có vận khí tốt thế?
Trên thực tế, muốn nói tốc độ, Phong Dực Thiên Tường đứng đầu thân pháp trong thiên hạ, nói tới bí ẩn, Quỷ Ảnh bộ đứng đầu.
Tô Thiên Hải đứng nhìn Lăng Hàn, trong mắt b*n r* sát ý đáng sợ.
Hắn không phải không muốn giết Lăng Hàn, mà là giết không được.
Muốn giết Lăng Hàn, hiện tại cần Tôn Giả xuất thủ, hoặc sớm bố cục, từ đó làm đối phương không thể phát huy ưu thế tốc độ, nếu không Phượng Dực Thiên Tường phát động, có Giáo Chủ nào đuổi kịp?
Trong lòng của hắn sinh ra cảm giác cấp bách, xem ra, hắn nên bước vào Tứ Cực cảnh, sau khi trở thành Tôn Giả, hắn có thể khống chế một phiến thiên địa, muốn giết Lăng Hàn còn không đơn giản sao?
Nhưng vấn đề là, Đạo quả của hắn còn không chưa đạt tới hoàn mỹ, nếu lúc này sử dụng Đạo quả hóa Tứ Cực, khi đó sẽ ảnh hưởng tới tiềm lực phát triển của hắn.
Lúc này hắn rất xoắn xuýt.
– Đồ ngu, lần sau lại đến chém ngươi, không cần tiễn.
Lăng Hàn biến mất, hắn phát động Quỷ Ảnh bộ ẩn vào bóng tối.