Nhưng mà, càng nhiều Đế tử vẫn cao ngạo.
Ngươi mạnh hơn nữa cũng chỉ là một tên Hóa Linh cảnh.
Giáo Chủ nghiền ép Hóa Linh Chân Quân, đây là chân lý tuyên cổ bất biến, tuyệt đối sẽ không phát sinh biến hóa trên người Lăng Hàn.
Trong đó, phần lớn Đế tử đã bước vào Tiểu Thừa cảnh, cho nên, có gì phải sợ?
Đúng thế, ngươi vô địch cùng giai thì tính sao?
Chỉ có Phong Diệu Lăng là tươi cười, trước đó nàng ngăn cản trước mặt Lăng Hàn, đó là bởi vì Lăng Hàn đang ngộ đạo, không thể bị quấy rầy, mà thời điểm này cần nàng ra mặt sao?
Nhưng mà nữ nhân kia dám đánh chủ ý lên nam nhân của nàng?
Hừ, chờ tranh tài kết thúc, nàng sẽ làm thịt đối phương, không biết xấu hổ!
Đám người bên dưới dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Lăng Hàn, đại gia vẫn là đại gia, trước tiên miểu sát Thịnh Hải Nguyên và Mã Thất Dương, uy h**p toàn trường, sau đó dùng thủ đoạn kinh khủng miểu sát vài chục người.
Sát thần!
Thật nhiều người không dám nhìn Lăng Hàn, sợ Lăng Hàn động sát tâm sẽ giết mình.
– Lăng Hàn, ngươi không có việc gì? Tống Lam thì là ngạc nhiên hỏi.
Lăng Hàn gãi gãi đầu:
– Ta không sao, là tên ngu xuẩn nào nói ta có việc?
Nghe nói như thế, tất cả mọi người đều phát điên.
Đúng vậy, bọn họ cũng muốn biết là gia hỏa khốn nạn nào phát ra tin tức này, chẳng phải đang hại bọn họ sao?
Nếu sau khi Khổng Vô Dạng chết có biết được, không hiểu tâm tình của hắn sẽ thế nào?
Trên đài cao, các Đế tử đều nhìn xuống Lăng Hàn, giống như bá chủ cao cao tại thượng chờ đợi phàm nhân khiêu chiến, nhưng kết quả duy nhất chính là tùy tiện trấn áp.
– Ai muốn làm đài chủ, có thể tới khiêu chiến.
Trên một lôi đài, có Đế tử trầm giọng quát.
Giọng nói mang theo uy thế vô thượng.
Lập tức, phần lớn người đều im lặng, uy thế của Đế tử đã xâm nhập lòng người, điều này đại biểu chiến lực mạnh nhất.