Nhưng mà, hiện tại thanh niên áo đỏ không tâm tình chú ý vấn đề tu vi, mà là lo lắng tính mạng của mình.
Bây giờ đối phương muốn lấy mạng của mình dễ như trở bàn tay.
Hóa Linh Chân Quân muốn giết Chân Ngã cảnh, không phải chuyện nhấc tay hay sao?
– Tha mạng!
Hắn miễn cưỡng quỳ xuống, lại ngẩng đầu nhìn lên Lăng Hàn.
Mặt mũi?
Trước mặt tính mạng, mặt mũi tính là cái gì?
Lăng Hàn mỉm cười:
– Giao lôi đình tinh thạch ra đây.
Khốn kiếp, bị đánh cướp ngược lại.
Thanh niên áo đỏ bất đắc dĩ, hắn giao pháp khí không gian cho Lăng Hàn.
Hắn thật sự hối hận.
Lăng Hàn dùng thần thức quét qua, nha, bên trong lại có bảy mươi chín viên lôi đình tinh thể.
– Cám ơn.
Hắn cười nói.
Thanh niên áo đỏ khóc không ra nước mắt, lúc này mất cả chì lẫn chày.
Đúng lúc này, thân hình Lăng Hàn khẽ động và biến mất.
Lúc này thanh niên áo đỏ mới xác định Lăng Hàn không có giết mình, hắn ngã ngồi dưới đất, trái tim đập mạnh.
Nguy hiểm thật nguy hiểm thật, cuối cùng vẫn có thể bảo vệ tính mạng
Hắn sinh ra tâm tình may mắn, Lăng Hàn hoàn toàn có thể g**t ch*t hắn, hiện tại chỉ cướp sạch của hắn mà thôi.
Từ điểm đó mà nói, Lăng Hàn nhân từ cỡ nào.
Nghĩ như vậy, trong lòng của hắn không còn oán hận Lăng Hàn.
Lăng Hàn cất bước đi khắp nơi tìm kiếm lôi đình tinh thể.
Trên đảo có nhiều người như vậy, hắn khẳng định gặp được những người khác, chỉ có gặp mặt rồi vượt qua, có người đánh cướp hắn.
Hắn không khách khí vưới đám người này, khẳng định sẽ đánh cướp ngược lại.
Nhưng mà, cũng có kẻ khó chơi, một khi tu vi vượt qua Giáo Chủ nhị tinh, Lăng Hàn hiện tại khẳng định không đánh lại, cho nên hắn phải chạy trốn.
Thực lực của hắn tiến thêm một bước tới “Hóa Linh tam biến”, bởi vì hắn đã dung hợp sáu đạo linh thân, hắn ứng phó hung thú trên đảo càng khó khăn, những hung thú này không phải hung thú chân chính.