Lăng Hàn đi quanh quần đảo.
Bởi vì đây là kinh nghiệm, quả nhiên, sau khi đi một lúc hắn phát hiện có bãi cát, sau đó hắn xem đây là điểm xuất phát, một tên cự nhân tỏa ra kim quang lấp lánh đang ở đó.
Vẫn bị vây trên cây cột, vẫn bị xích sắt trói.
Thật sự không có ý tưởng mới.
Lăng Hàn nuốt nước bọt, Kim Sắc Cự Nhân đã chào hỏi:
– Tiểu gia hỏa, tới, tới!
Thật sự sao chép mà.
Được rồi.
Lăng Hàn đi qua, hắn nói chuyện với Kim Sắc Cự Nhân, nghe giống nhau như đúc, nơi này chỉ cần ngân quang tinh thể, vẫn có thể hối đoái long tiên.
Không có cò kè mặc cả, Lăng Hàn vẻ mặt cứng đờ như gỗ lên đường, điều này cũng không biết hối đoái qua bao nhiều lần, đã quen thuộc đến chết lặng
Hắn tiến lên, hắn tìm kiếm ngân quang tinh thể, lại vừa chú ý hung thú qua lại chung quanh.
Nhưng tìm thật lâu, hắn thật sự không tìm được khối ngân quang tinh thể nào.
Nhưng có tiếng gầm truyền đến, Lăng Hàn nhìn lại, hắn nhìn thấy con báo có màu vàng kim, nó dài bảy trượng, toàn thân bao phủ trong lân phiến kim loại chứ không có lông vũ.
– Xấu quá.
Lăng Hàn nói thầm.
Vùng biển này có quá nhiều nơi quái di, hắn trải nghiệm lâu cũng trở nên bình thường hơn.
Kim Báo cũng không quản tâm tình của hắn như thế nào, nó lập tức giết tới.
Còn tốt, đây cũng không phải hung thú cấp Giáo Chủ, mà là cấp bậc Hóa Linh cảnh.
Như thế nó dám quát tháo trước mặt Lăng Hàn hay sao?
Ba quyền hai cước, Lăng Hàn đã giải quyết con báo, nhưng nắm đấm đánh vào người con báo, lân phiến sắc bén đã làm mặt nắm đấm của hắn chảy máu.
Tê, giống những thực vật kia, rõ ràng cực kỳ mềm mại nhưng lại cực kỳ sắc bén, đây chính là mâu thuẫn.
Hóa Linh cảnh có thể làm Lăng Hàn bị thương, con báo này là kẻ đầu tiên.
Nhưng sau khi dđánh chết con báo, nó biến mất và chỉ để lại một viên tinh thể màu vàng.