Nhưng mà, Quách Vũ Hàng lập tức phát hiện không đúng, bởi vì “bàn tay” của hắn gặp lực lượng hộ thể của Lăng Hàn thì không tiến thêm được chút nào.
Làm sao có thể?
Chỉ là Hóa Linh cảnh, hắn làm sao có thể ngăn cản một kích của mình, cho dù hắn dùng rất ít lực lượng.
– Như thế nào?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
– Thú vị.
Quách Vũ Hàng nhanh chóng trấn định lại.
Cho dù ngươi yêu nghiệt nghịch thiên thì sao, ta chính là Giáo Chủ tam tinhh!
Đấu với ta?
Thân thể Quách Vũ Hàng lao thẳng về phía Lăng Hàn.
Oanh!
Lần này, hắn toàn lực ứng phó, uy năng bộc phát cũng khác biệt.
Giáo Chủ taim tinh đương nhiên đáng sợ.
Lăng Hàn chỉ đón đỡ một chiêu, hắn liền có cảm giác thân thể bị chấn động run rẩy dữ dội, ngũ tạng lục phủ như sắp vỡ ra.
Gia hỏae này không phải vừa tiến vào Tiểu Thừa cảnh, chí ít cũng là tam tinh đến tứ tinh, nếu không sao có thể dùng một kích đánh hắn khó chịu như thế?
Còn tốt, hắn có thể dhóa giải một bộ phận công kích, giúp thể phách càng cường đại, nếu không, hắn không phải cảm thấy khó chịu, mà là bị trọng thương, thậm chí bị chém giết.
– Chỉ là Hóa Linh cảnh.
Quách Vũ Hàng cao ngạo nói một câu, mặc dù Lăng Hàn bất phàm nhưng cũng chỉ đạt tới cấp bậc Giáo Chủ nhất tinh, còn kém xa mới trở thành đối thủ của hắn.
Đã thế Lăng Hàn còn dám khoác lác, hắn cao hơn Lăng Hàn không chỉ một đại cảnh giới, cho nên hắn càng không sợ Lăng Hàn.
– Thời điểm bị ta chém, ngươi sẽ cảm thấy hối hận.
Lăng Hàn thản nhiên nói.
Ánh mắt Quách Vũ Hàng b*n r* hào quang tham lam, hắn xuất thủ càng ác liệt hơn trước.
Lăng Hàn chỉ là Hóa Linh cảnh lại có thể nắm giữ chiến lực Giáo Chủ nhất tinh, đây là việc không thể tưởng tượng nổi cỡ nào?
Cho nên, tiểu tử này chắc chắn có cơ duyên nghịch thiên.
Cơ duyên này lớn đến mức nào?
Thế hệ hoàng kim cũng phải đỏ mắt.
Ngươi nghe nói qua thế hệ hoàng kim vượt qua một đại cảnh giới khi đối địch với địch nhân?