A, tại sao lại giống đồ vật hẳn thấy trong bụi rậm?
Lăng Hàn nhặt lấy khối tinh thể kia, lại đi vào trong bụi cỏ, quả nhiên, hắn lại nhặt được tinh thể đỏ rực kia.
Giống nhau như đúc.
Xem ra, loại tinh thể này nằm khắp trên đảo, có thể nhặt được, cũng có thể thông qua g**t ch*t hung thú đạt được.
Nói ra thật buồn cười, người kia trước đó rõ ràng tìm tinh thể này, mà trên người hỏa miêu cũng mang theo tinh thể, nhưng người kia lại tránh còn không kịp, thà rằng từ bỏ tinh thể đã phát hiện.
Hỏa miêu có khó giết như vậy sao?
Đúng thế, không có Hỗn Độn Cực Lôi tháp, có bảo vật gì có thể ngăn cản được dung nham rơi xuống như mưa?
– Khó trách bị người kia hại một lần, đẩy là việc hiếm khó gặp.
Lăng Hàn thì thào, hắn không những không giận mà còn cười.
– Mặc dù thể nghiệm như vậy hiếm có, nhưng chẳng lẽ ta không cần mặt mũi sao?
Lăng Hàn không có vội vã đi tìm gia hỏa đã hại mìinh, hắn bắt đầu nghiên cứu tinh thể.
Sau khi bỏ ra chút thời gian, Lăng Hàn không có đầu mối, chẳng phát hiện bất cứ thứ gì.
Đương nhiên hắn cũng không ném tinh thể đi, mà là cất bước đei tới phía trước.
Hắn định tìm người hỏi thăm, khẳng định có thể biết rõ công dụng của thứ này.
Quả nhiên hắn cũng gặp được không ít người đang tìm kiếm tinh thể, nhưng khi Lăng Hàn đếdn hỏi thăm, những người này đều lộ ra sắc mặt giận dữ, giống như cảm thấy Lăng Hàn đang đùa bọn họ.
Đã xảy ra chuyện gì?
Sau đó thật lâu, Lăng Hàn thấy được một bến cảng.
Nói cho đúng là một cái vịn nông, nhưng cũng chỉ có nơi này mới có thể cho bè cập bờ.
Lăng Hàn a một tiếng, đây cũng là điểm xuất phát của người khác, bởi vì người khác đều dùng bè gỗ vượt biển, cho nên chỉ có thể cặp bờ tại đây.
Hắn cất bước tiến lên, hắn xuất phát từ bãi biển đi vào trên đảo.
Hắn chưa đi được mấy bước, hắn nhìn thấy hình ảnh làm hắn giật mình.
Một tên cự nhân toàn thân có hỏa diễm thiêu đốt, thân thể bị xiềng xích vây khốn cột vào một cột sắt to lớn, nhưng hai tay hai chân lại tự do, hắn cũng không nổ lực thoát khốn.