Lúc này, Lăng Hàn thật sự không hiểu.
Khốn kiếp, ta vượt biển là việc của ta, ta trêu ai ghẹo ai? Chẳng lẽ như vậy cũng kéo thù hận?
Lăng Hàn cười ha ha, hắn nhìn tên thanh niên áo lam, thản nhiên nói:
– Làm gì, ta muốn làm cái gì, ngươi còn quản được sao?
– Ha ha, ta mới không rảnh quản ngươi! Bởi vì ngươi quá phách lối, ta không quen nhìn mà thôi.
Thanh niên áo lam hừ một tiếng.
Ta rất phách lối sao?
Lăng Hàn cười cười:
– Vậy ngươi còn chưa gặp qua thời điểm ta phách lối chân chính rồi!
Nghĩ đến thời điểm ở Nguyên thế giới, hắn khiêu chiến Thiên Tôn, đối địch với quái vật Cuồng Loạn diệt thế, khi đó mới gọi là bá khí.
Hiện tại hắn đã thu liễm bao nhiêu?
Lăng Hàn lắc đầu, hắn cũng lười để ý tới loại tiểu nhân vật :
Thanh niên áo lam đang kêu gào, nhưng Lăng Hàn không hề để ý, đám người gần đó lắc đầu.
Thì ra là gia hỏa trứng d** mềm.
Trong giới võ đạo, làm người ta xem thường nhất chính là sợ chiến.
Ngươi có thể chiến bại, nhưng ngươi không có dũng khí đánh một trận? Ha ha.
Phải biết, Lăng Hàn và thanh niên áo lam đều là Hóa Linh cảnh, hai người lại không có thù oán với nhau, chỉ cần đánh thắng là được, nhưng Lăng Hàn không có dũng khí đánh một trận, có thể không bị người khác xem thường hay sao?
Đám người bốn phía bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn đầy khinh thường.
Còn muốn vượt qua?
Chỉ bằng ngươi?
Lăng Hàn không đặt ánh mắt mọi người trong lòng, đạt tới độ cao của hắn, còn cần để ý tới hiểu lầm như vậy hay sao?
Hắn nếm thử lần nữa, hắn muốn một mình vượt biển.
Phù phù, hắn vẫn ngã vào trong biển.
Nhưng mà lần này Lăng Hàn lại cười nhạt, hắn có một tia đầu mối.
Hắn lần thứ ba nếm thử, kết quả vẫn rơi xuống biển kết thúc.
Tất cả mọi người đều cho rằng kết quả như vậy nên không cảm thấy ngoài ý muốn, nếu Lăng Hàn thật sự có thể dựa vào thực lực tự thân vượt qua, như vậy mới là việc không thể tưởng tượng nổi.