Tê, cao tầng học viện đang âm thầm quan sát, tất cả đều kinh hãi khi thấy cảnh này.
Xảy ra chuyện gì?
Chỉ khoe khoang kèn lệnh, Đế Già đã ngoan giống một con chó?
Nội tâm mấy Tôn Giả càng nóng, nếu mình có có thể đạt được món bảo vật này, có phải mình có thể hiệu lệnh cho Yêu Lang Đế tộc?
Nghĩ tới đây, bọn họ có xúc động đoạt bảo, nhưng bọn họ lại nghĩ tới, nếu mình đoán sai lầm, bên hắn không có Thánh Nhân, mình sẽ bị Thánh Nhân của Yêu Lang Đế tộc đánh thành hình dạng gì?
Thánh Nhân Yêu Lang Đế tộc phong hào Đế Mạc nhíu mày.
Nên ra mặt hay không?
Trong lòng của hắn có cố kỵ, vạn nhất chính mình cũng bị ảnh hưởng, cái khi đó việc vui lớn lắm, toàn bộ Yêu Lang Đế tộc sẽ lâm vào nguy cơ to lớn.
Đến lúc đó, chỉ sợ Đế tộc khác sẽ phát động tranh đoạt, việc này có thể khống chế một Đế tộc, dụ hoặc quá lớn.
Điều này có ý nghĩa gì?
Có thể đạt được gia sản của một Đế tộc, bao quát Đế kinh, Đế thuật, Đế binh, còn có tài nguyên vô tận.
Thử hỏi có Đế tộc nào có thể kháng cự dụ hoặc như thế?
Cho dù bọn họ có cố kỵ, vậy cũng có thể chỉ đoạt bảo không giết người, chẳng lẽ Cửu Sơn Thánh Nhân, Đa Gia Phật bởi vì thế mà ra tay hay sao?
Bởi vì có cố kỵ này nên Đế Mạc Thánh Nhân không có xuất thủ, không phải hắn không đủ quả quyết, mà là hậu quả quá nghiêm trọng.
– Ầy, chơi xương đi.
Lăng Hàn ném xương gà ăn thừa xuống đất, chỉ thấy Đế Già biến thành sói bắt đầu gặm xương.
Trong mắt hắn mang theo không cam lòng và tức giận, bản năng của hắn lại phục tùng nên không thể chống cự.
Lăng Hàn bảo người tới tu sửa tiểu viện.
Đối với võ giả, muốn xây thành một cái biệt viện quá dễ dàng.
Lăng Hàn mặt ngoài bình tĩnh không có gì, nhưng trong lòng lại sinh ra cảnh báo.