Đoàn người Lăng Hàn tiến vào học viện, liên tiếp đưa tới rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú.
Tế, gia hỏa này còn dám về học viện?
Không bao lâu, một vị Tôn Giả xuất hiện tìm tới Lăng Hàn.
– Lăng Hàn, giao Chân Hoàng truyền thừa ra đây.
Tên Tôn Giả này phong hào Thiên Thạch, hắn đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi.
Tôn Giả nói với Hóa Linh cảnh còn cần đi vòng vèo sao?
Lăng Hàn kinh ngạc, nói:
– Thiên Thạch tiền bối, mọi người đều biết, Chân Hoàng truyền thừa bị một con chim chiếm được, ngươi nói ta làm sao có Chân Hoàng truyền thừa?
– Hừ, ngươi và nó là một bọn?
Thiên Thạch Tôn Giả lạnh lùng nói.
Lăng Hàn cười cười, lắc đầu:
– Tiền bối nói như vậy cũng không đúng, cùng một bọn thì chia sẻ? So sánh như vậy, ta tùy tiện bắt một tộc nhân của Thiên Thạch tiền bối thì có thể ép hỏi ra Đế thuật Đế kinh quý gia sao?
Chuyện này sao có thể!
Đế thuật, nhất là Đế kinh, đây chính là thứ trọng yếu nhất của Đế tộc, là truyền thừa quý báu nhất, cũng chỉ có người cực kỳ hạch tâm mới có thể tu luyện, làm sao có thể tùy tiện bắt một người là biết?
Mà Lăng Hàn nói chính là đạo lý này, ngay cả nội bộ Đế tộc còn bảo vệ nghiêm mật như thế, huống chi hắn và Tiểu Hồng Điểu không phải một tộc quần.
Thiên Thạch Tôn Giả im lặng, Đế thuật kia là quý báo cỡ nào, nhất là diệu pháp như Phượng Dực Thiên Tường, ngay cả Đại Đế cũng muốn xem một chút.
Ai sẽ truyền ra ngoài?
– Con chim kia đâu?
Hắn lại hỏi.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Không biết, ta cũng rất muốn tìm nàng! Gia hỏa này, từ khi có được Chân Hoàng truyền thừa thì tự mình chạy đi, cũng không biết đi tới góc nào khổ tu.
Ngươi đã thoái thác sạch sẽ!
Thiên Thạch Tôn Giả sẽ không tin Lăng Hàn, nếu đổi thành một người khác, hắn hoàn toàn có thể nghiêm hình bức cung, thậm chí trực tiếp sưu hồn, Lăng Hàn quá đặc thù, phía sau hắn có một Thánh Nhân cầm Đế binh, còn có một Chuẩn Đế làm chỗ dựa.