Đi?
Có ý gì?
Liên Ngọc Đường sững sờ, đã thấy Lăng Hàn, Tiểu Hồng Điều, Đại Hắc Cẩu đều biến mất không thấy gì nữa.
Hiện tại, toàn bộ Chân Hoàng bí sào chỉ còn lại một mình hắn mà thôi.
Hắn giật mình, sau đó khẩn trương.
Mình bị vây ở chỗ này!
Hiện tại hắn có thể phát huy chiến lực cấp Giáo Chủ, hắn vô địch tại nơi này thì làm được gì?
Chiến đấu với Hỏa điểu? Cùng đấu với hỏa quy sao?
Nơi này là bí cảnh, đạo tắc có thiếu, hắn có thể bước vào Giáo Chủ là vì hắn sớm tiến vào cảnh giới này, cưỡng ép lui ra ngoài, cho nên bước vào Tiểu Thừa cảnh sẽ yêu cầu hoàn cảnh đặc thù.
Cho nên muốn đột phá Tôn Giả cần phải có thiên địa đạo tắc hoàn chỉnh.
Bị vây ở chỗ này, cả đời của hắn chỉ bồi hồi ở cấp Giáo Chủ, vĩnh viễn không có ngày tiến bộ.
– Lăng Hàn, ngươi đi ra cho ta! Ra đây!
Hắn lớn tiếng kêu lên.
Nhưng chung quanh chỉ còn tiếng nói của hắn vọng về.
Liên Ngọc Đường hoảng sợ, hắn thực sự bị ném trong này, một mình hắn ở đây.
Nhưng hắn là thế hệ hoàng kim, muốn tranh đoạt Đế vị, cho dù chết cũng phải chết trên Đế lộ, hắn không muốn bị vây tại nơi này, hắn không muốn thường thường xoàng xĩnh vượt qua quãng đời còn lại.
Làm Giáo Chủ, hắn có thể sống bốn vạn năm, bây giờ sinh mệnh của hắn mới trôi qua trăm năm, quãng đời còn lại dài đằng đẵng, hắn làm sao vượt qua?
Hắn sắp điên rồi, hắn nhất định sẽ nổi điên.
– A, Lăng Hàn, ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn!
– Đi ra cho ta, ra đây!
– Đánh một trận oanh liệt, ngươi có dám không?
– Hèn nhát! Hèn nhát!
Nhưng đáp lại hắn chính là tiếng vang mà thôi.
Được Lăng Hàn dặn dò, Tiểu Hồng Điểu truyền tống mọi người ra khỏi sào huyệt Chân Hoàng, đi tới một tinh vực xa xôi.
Lăng Hàn sử dụng da Hư Không Thú bao trùm mọi người.
– Lưu đày sào huyệt này, vĩnh viễn cũng đừng cho người khác tiến vào.