Lăng Hàn không vội, hắn biết rõ Nạp Lan Hỏa Thụ bộc phát chỉ tiếp tục trong thời gian một lúc, cho nên, chỉ cần kéo qua thời gian nửa phút này là được.
Quả nhiên, chỉ một lúc sau, trên hai tay Nạp Lan Hồa Thu bốc cháy xong.
Bộc phát kết thúc.
Lăng Hàn cười một tiếng, hắn xuất quyền đánh tới.
Banh!
Nguy cơ tới gần, Nạp Lan Hỏa Thụ bản năng chống đỡ, sau đó hắn mới thoát ra khỏi huyễn cảnh.
– Ngươi dám hại ta!
Hắn gầm lên vô cùng tức giận.
Một trăm năm thọ nguyên đấy, thế mà đã lãng phí một cách vô ích.
Ánh mắt Lăng Hàn lạnh lẽo, hắn thản nhiên nói:
– Lập tức cút cho ta, nếu không, ta tấti giết ngươi!
Nạp Lan Hỏa Thụ cắn răng, toàn thân đang run.
Hắn muốn g**t ch*t Lăng Hàn cỡ nào, nhưn hiện tại hắn đã không có bộc phát, nếu cậy mạnh cứneg rắn, kết quả chính là một linh thân của hắn sẽ bị diệt, cuối cùng thì đến phiên bản thể của hắn.
Cơn tức này, hắn phải nhịn.
Nạp Lan Hỏa Thụ hít một dhơi thật sâu, bỗng nhiên quay đầu giận dữ rời đi.
Trong ánh mắt Lăng Hàn b*n r* sát ý, nhưng cũng không có truy kích.
Không phải hắn không muốn giết Nạp Lan Hỏa Thụ, mà là bây giờ đang ở địa bàn của Hỏa Phu tộc, nếu như hắn thật hạ sát thủ, những trưởng lão kia của Hỏa Phu tộc sẽ ngồi nhìn sao?
Những trưởng lão này chiến lực bản thân không tốt lắm, nhưng trong tay những kẻ này có quải trượng kỳ quái, có thể đánh ra uy năng chuẩn Giáo Chủ, ngay cả Liên Ngọc Đường cũng không dám trêu chọc.
Lăng Hàn vẫn chỉ là ngũ biến đỉnh phong, muốn hắn nghênh chiến chiến lực như vậy, hắn sẽ ăn thiệt thòi không nhỏ.
Cho nên, hắn quyết định sẽ nhẫn nhịn trước, bởi vì đi một trận chiến này, hắn đột nhiên thu được linh cảm đột phá.
Hắn lập tức ngồi xếp bằng và xung kích lục biến.
Người khác tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, hắn hiện tại đang xung kích lục biến.