Nạp Lan Hỏa Thụ vênh váo hung hăng.
Trước đó, Hỏa Phu tộc không biết chìa khoá cung điện ở trong tay ai, cho nên, bọn họ rất khách khí với tất cả mọi người, nhưng khi Lăng Hàn hoàn thành giao dịch thì hắn mất đi giá trị lợi dụng.
Chẳng lẽ ngươi còn có hai thanh chìa khoá hay sao?
Cho nên, Nạp Lan Hỏa Thụ không cần che giấu, dù sao còn chưa tới thời điểm hoàn toàn trở mặt, cho nên, hắn chỉ cần trông coi đám người Nữ Hoàng là được, tránh bọn họ chạy mất.
Chờ hắn đạt được Chân Hoàng truyền thừa, thời điểm rời khỏi nơi này, Nữ Hoàng cùng Hổ Nữu chính là ban thưởng tốt nhất cho hắn.
Nhưng bây giờ, Lăng Hàn lại dám khiêu khích với hắn?
Thứ gì!
Oanh, hắn xuất chưởng, đạo tắc đan vào nhau, thần văn phát sáng, uy năng ngập trời.
Lăng Hàn cũng xuất quyền ngăn cản, hắn muốn thử thực lực của Nạp Lan Hỏa Thụ.
Bành!
Đấu với nhau một kích, thân thể Lăng Hàn run rẩy, hắn không ngừng lui vềi phía sau vài bước.
Hắn kinh ngạc, Nạp Lan Hỏa Thụ thật trâu bò, có lẽ thời điểm ở Chân Ngã cảnh đã tu tới đệ thất hình hoặc đệ bát hình, lực lượng thực sự rất mạnh
Nhưng mà thể phách của Lăng Hàn cường đại, càng có thể hóa giải sáu trọng thiên công kích, một kích này chỉ đánh hắn lui lại mà thôi.
Nhưng mà trong mắdt của Nạp Lan Hỏa Thụ, biểu hiện của Lăng Hàn chẳng khác gì không địch nổi.
Hắn càng cao ngạo tiến lên:
– Thật không biết ngươi lấy dũng khí từ đâu để khiêu chiến ta.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hắn công kích vô cùng cường thế, hoặc quyền hoặc chưởng, thi triển hết công kích.
Lăng Hàn không sợ hãi, hắn tiện tay công kích, nhìn như lãnh đạm nhưng uy lực lại kinh người.
Hắn sơ bộ đi ra con đường của mình, chiến lực của hắn cũng trở nên rất cường đại.
Sau khi giao đấu hơn mười chiêu, Nạp Lan Hỏa Thụ nhíu mày.
Theo lý mà nói, mỗi lần Lăng Hàn đón đỡ công kích của hắn, hơn nữa đều là bị đánh bay ra ngoài, chiến lực thua xa mình, nhiều lần bị công kích như thế, hắn chắc chắn không chịu nổi mới đúng.