Nhưng mà, đã người ta tập tục chính là như thế, cái kia trước đó xúc phạm chỉ có thể nói là văn hóa xung đột, không trách được bọn họ.
Làm cho Lăng Hàn không hiểu là, đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ cường đại, còn trâu bò hơn cả thế hệ hoàng kim, vì cái gì Nạp Lan Hỏa Thụ lại khách lại khách khí với Liên Ngọc Đường như thế?
Hắn cũng không tin tưởng Hỏa Phu tộc là tộc đàn giảng đạo lý, đối xử với một đám người xa lạ mà nói, thực lực đương nhiên là chấn nhiệp tốt nhất.
– Các vị tới từ đầu? Có thể nhìn thấy những cung điện này?
Nạp Lan Hỏa Thụ hỏi, hắn chỉ vào cung điện to lớn sau lưng.
– Chúng ta đến từ cung điện khác.
Liên Ngọc Đường đại diện toàn quyền mọi người nói chuyện, đương nhiên là do hắn tự phong.
Ánh mắt đám người Hỏa Phu tộc sáng lên, bọn họ rất kích động, cho dù là Nạp Lan Hỏa Thụ che giấu tốt cũng không thể không kích động, nói:
– Các ngươi mở cửa cung điện?
Liên Ngọc Đường gật đầu:
– Dễ như trở bàn tay.
Khốn kiếp, thật không biết xấu hổ.
Cửa điện rõ ràng là Lăng Hàn mở ra, có quan hệ gì với hắn?
Tiểu Hồng Điểu cũng xem thường, rõ ràng là nàng mở ra, Lăng Hàn không biết xấu hổ lại nhất định phải ôm mình trên người.
Lần này, Nạp Lan Hỏa Thụ lộ ra vẻ kích động khó nén:
– Vậy các ngươi tìm được cái gì trong cung điện?
Liên Ngọc Đường lại không ngốc, lúc này hỏi ngược lại:
– Cung điện có đồ vật gì đáng giá Hỏa Thụ huynh nhớ thương?
Nạp Lan Hỏa Thụ trầm ngâm, nói:
– Nếu như Liên huynh có thể cho ta xme đồ vật ngươi đạt được trong cung điện, ta có thể nói cho Liên huynh biết biện pháp đạt được Chân Hoàng truyền thừa và biện pháp rời khỏi nơi đây.
Câu nói này đã đánh thẳng vào nội tâm của Liên Ngọc Đường, hắn hơi biến sắc.
Hắn vào nơi này làm chi?
Không phải bởi vì Chân Hoàng truyền thừa sao, hiện tại cuối cùng đạt được manh mối, hắn cũng sinh ra ba động.