Liên Ngọc Đường lui sang một bên, Lăng Hàn đứng ở cửa ra vào.
– Tiểu Hồng, bây giờ phải xem ngươi rồi.
Lăng Hàn nói, sau đó bố sung:
– Ngươi tuyệt đối không nên làm ra chuyện gì khác người, bằng không thì hậu quả rất nghiêm trọng.
Tiểu Hồng Điểu rất muốn hại Lăng Hàn một chút, nhìn hắn xấu mặt, nhưng bị Lăng Hàn giật mình như thế, nàng run rẩy rùng mình vài cái.
Ngươi nên thành thật một chút.
Nàng bị Lăng Hàn nâng trong tay, sau đó duỗi hai cánh chạm vào cánh cửa.
Đôi mắt của nàng b*n r* hào quang rực rỡ, oanh một tiếng, cửa lớn cung điện bị mở ra.
A?
A!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Bọn họ tiến đến bao lâu? Cả đám liên tục bận rộn suốt ngày, bọn họ phí bao nhiêu công sức. Lăng Hàn thì sao, người tới nơi này chưa tới nửa giờ, cánh cửa lớn đã mở ra.
Ngươi không phục không được!
– Liên biểu ca, cám ơn.
Đại Hắc Cẩu đưa tay đòi tiền cược của Liên Ngọc Đường.
Mặc dù Liên Ngọc Đường có một trăm cái khó chịu, nhưng ở trước mặt Trì Mộng Hàm, hắn có khả năng ném mặt mũi hay sao?
Hắn lấy ra Bích Liên quả, hắn ném sang Đại Hắc Cẩu.
Trong nội tâm có cảm giác, đám gia hỏa này không cần mặt mũi!
Đại Hắc Cẩu cười hì hì, lần này tu vi Tiểu Hàn tử lại tăng thêm một đoạn, đây là chuyện tốt.
Nhưng mọi người sững sờ, vội vàng lao vào trong cung điện.
Lăng Hàn cũng không vội vã rời đi, bởi vì hắn đã cho Tiểu Hồng Điểu đi vào trước, nếu có thể lấy chìa khóa tới tay, vậy thì thăm dò cung điện có ý nghĩa gì?
Trước mặt Chân Hoàng bí thuật dụ hoặc, cho dù là Liên Ngọc Đường cũng không cách nào bình tĩnh, hắn vội vàng nói với Trì Mộng Hàm:
– Biểu muội, chúng ta nên hành động.
Thực lực của hắn không thể lực áp mọi người nhưng phần lớn người là Đế tộc, hắn quá mức cường thế, sau khi ra ngoài khó tránh khỏi sẽ bị nhằm vào.