Làm sao có thể là Lăng Hàn?
Gia hỏa này không phải đang ở học viện Tổ Vương hâm mộ bọn họ hay sao?
Trên thế gian có người giống nhau như thế?
Trong thời gian ngắn, những Đế tử Đế nữ này đều ngây người, hoàn toàn mất hết năng lực nói chuyện.
Lăng Hàn mỉm cười, đặt chén trà xuống:
– Thế nào, mấy ngày không gặp đã không nhận ra?
Khẩu khí không sai, nhất định là Lăng Hàn!
Các Đế tử Đế nữ cảm giác trái tim tan võ, chỉ một câu hấp dẫn thù hận to lớn, kẻ này nhất định là Lăng Hàn.
– Tại sao ngươi ở nơi này?
Quan Hạ hỏi.
Đây cũng là hiếu kỳ của những người khác, tất cả đều đặt ánh mắt lên người Lăng Hàn.
– A, nhờ cậy người Thiên Điểu Đế tộc một chút, bọn họ cũng dẫn ta tới đây.
Lăng Hàn nói chuyện rất tùy ý.
Phi!
Đây chính là danh ngạch tiến vào sào huyệt Chân Hoàng, danh ngạch trân quý cỡ nào, tại sao có thể được người nhờ cậy thì có thể hiến cho người chứ?
Ngươi xem, học viện Tổ Vương cũng chỉ có một trăm danh ngạch, hơn nữa bởi vì mở sào huyệt Chân Hoàng cần rất nhiều máu của thiên tài, nếu không, Thiên Điểu Đế tộc khẳng định sẽ tiêu hóa một mình, sẽ chắp tay lấy ra cơ duyên như vậy?
Nhưng mấu chốt là, Lăng Hàn thật sự ngồi ở nơi này, hơn nữa còn tới trước bọn họ, khẳng định là được Thánh Nhân mang tới, tính một chút, người như vậy khẳng định là Thánh Nhân của Thiên Điểu Đế tộc.
A a a, bọn họ phát điên!
Sắc mặt những Đế tử Đế nữ này rất xấu hổ, bọn họ vốn cho rằng lần này có thể bỏ Lăng Hàn lại phía sau, thiên phú của ngươi yêu nghiệt thì thế nào, cảnh giới thấp sẽ bị bọn họ giẫm vào mặt.
Nhưng còn bây giờ thì sao, Lăng Hàn đến rồi!
Trước đó trào phúng đắc ý, hiện tại xem như đang châm chọc và tát vào mặt bọn họ!
– Lăng Hàn, ngươi quá ghê tởm!
Khổng Vô Dạng phẫn nộ quát, trước đó hắn bị Lăng Hàn đánh tơi bời, đến bây giờ hắn không thể ngẩng đầu lên được, hiện tại lại bị Lăng Hàn tát vào mặt, hắn không thể nhịn được