– Ngươi không phải không đánh với ta sao?
Thủy Nhất cười nói.
Lăng Hàn xoa tay:
– Cho đủ phí xuất tràng, ta đương nhiên không ngại xuất thủ.
– Ha ha!
Thủy Nhất cười to, nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu:
– Nhưng mà, ngươi không thể nào là đối của ta.
– Ồ?
Lăng Hàn nhíu mày.
– Trong cùng giai, ta không có đối thủ.
Thủy Nhất bình tĩnh nói, giống như hắn nói chuyện rất bình thường.
Lăng Hàn cũng cười:
– Đúngi lúc ta cũng vô địch cùng giai, quét ngang tất cả.
Nghe hai người này nói chuyện, các Đế tử có xúc động đánh người.
Các ngươi không xem ai ra gì, nói như vậy ngay trướec mặt nhiều Đế tử như thế, không sợ gió đau đầu lưỡi hay sao?
Nhưng trên thực tế, trước đó Lăng Hàn thật sự quét ngang cùng giai, mà Thủy Nhất cũng dùng thực lực để chứng mindh, đánh nhau cùng cấp, không người nào là đối thủ của hắn.
Hiện tại là sân khấu của hai người, những kẻ tầm thường chỉ xứng đứng xem cuộc chiến mà thôi.
– Văn không đệ nhất, võ không đệ hai.
Thủy Nhất nói, hắn vẫy tay với Lăng Hàn, nói:
– Giữa chúng ta chỉ có thể có một vô địch cùng giai!
– Đến!
Lăng Hàn cười ha ha, hắn lao tới tấn công Thủy Nhất.
Thủy Nhất sẽ không nhượng bộ, hắn công kích nhắm vào Lăng Hàn.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hai người không dùng hư chiêu, vừa bắt đầu đã toàn lực công kích.
Chỉ sau vài chiêu, Lăng Hàn đã hiểu rõ thực lực của Thủy Nhất.
Chân Ngã đệ cửu hình đỉnh phong, hoàn toàn tương tự với Đinh Thụ.
Lăng Hàn hơi hiểu rõ vì cái gì Thủy Nhất đến nơi đây khiêu chiến, bởi vì gia hỏa này cũng có ý nghĩ xung kích đệ thập hình, muốn thông qua đánh nhau cùng cấp với thiên tài gia tăng cảm ngộ.
Hắn lắc đầu, đột phá đệ thập hình không chỉ cần cảm ngộ, còn cần vị diện lực, thậm chí còn không thể vận dụng khi đột phá đệ cửu hình.
Điều này có ý vị gì?
Thủy Nhất cũng là bá chủ Nguyên thế giới!