Mọi người giật mình lần nữa, bọn họ đã đánh giá Lăng Hàn đủ cao, nhưng sau khi đánh mới biết được, thì ra bọn họ còn đánh giá thấp Lăng Hàn.
– Lần này rõ ràng.
– Lực lượng của hắn là thập ngũ trọng thiên.
– Phát động Đế thuật cho nên chiến lực của hắn tăng lên tam thập trọng thiên.
– A, Đế thuật không chỉ có thể gia trì thập nhị trọng thiên chiến lực sao?
– Là rất kỳ quái, trên người của gia hỏa này, Đế thuật lại có thể bộc phát ra chiến lực thập ngũ trọng thiên!
Mà những Tôn Giả kia lại nhíu mày, nhãn lực của bọn họ đương nhiên cao minh nên đã đoán được chân tướng.
– Tiểu tử này đã bắt đầu đi ra con đường của mình.
– Cho nên, hắn mới có thể phát huy Đế thuật vượt qua người bình thường.
– Bởi vì, lịch đại Tổ Vương đều là đi ra con đường của mình, cho nên mới mạnh đến mức trấn áp thiên địa!
Việc này làm các Tôn Giả bất an, thiên phú của Lăng Hàn như vậy, hơn nữa còn đi ra con đường của mình, chỉ cần thành Thánh, hắn chính là cạnh tranh lớn nhất của Đế tộc.
Thế hệ hoàng kim, có lẽ đối thủ chân chính của các ngươi cũng không phải là Đa Gia Phật hoặc hai vị trong huyết hải, âm hà, mà là một gia hỏa còn chưa bước vào Tiểu Thừa cảnh.
Lăng Hàn phát động Đế thuật bỗng nhiên chiếm thượng phong, hắn không ngừng công kích, Lưu Nhạc chỉ có thể liều chết, hắn cũng không có sức hoàn thủ.
Cuối cùng, Lưru Nhạc cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần.
Hắn qua hai vòng!
Đây là thành tích không thể tưởng tượng nổi, cho dù là hệ bạch ngân, thời điểm mới vào Hóa Linh cảnh cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thu hồi ngạo khí, bởi vì Hóa Linh nhất biến cũng chỉ bộc phát mười mấy trọng thiên chiến lực, làm sao có thể là đối thủ của cao thủ Hóa Linh cảnh uy tín lâu năm?
Dù là đối thủ chỉ là cấp bậc đạo tử.
Nhưng Lăng Hàn lại là lật đổ tất cả, hắn có thể đánh đạo tử cấp bậc Hóa Linh tam biến nằm xuống, việc làm cho người tai bất an nhất là gì?