Lăng Hàn xuất thủ uy thế ngập trời.
Hắn cũng không chỉ là đệ cửu hình đơn giản như vậy, mà là đệ cửu hình đỉnh phong, chiến lực cực mạnh, cho dù là Hàn Đế cũng chỉ có thể ngưỡng vọng, chênh lệch giữa hai bên không phải một chút.
Oanh!
Dưới oanh kích của hắn, Hàn Đế không ngăn cản được, hắn liên tiếp thổ huyết, hắn hiện tại đang bồi hồi trước sinh tử.
Trước mắt Hàn Đế cũng có thể xem như đệ cửu hình, hơn còn là thế hệ bạch ngân, thiên phú vô cùng cao minh, cho nên lúc này hắn mới có thể miễn cưỡng chèo chống.
Nhưng hắn đang kéo dài hơi tàn mà thôi, hắn không thể chèo chống được bao lâu.
- Dừng tay!
Đúng lúc này có một tiếng quát vang lên, Di Thanh Điệp trực tiếp xông ra khỏi gian phòng, nàng đáp xuống sân đấu và quát Lăng Hàn.
- Ha ha, đây chính là sinh tử chiến!
Lăng Hàn bộc phát sát cơ đáng sợ.
- Thì tính sao!
Di Thanh Điệp cao ngạo nói:
- Ta bảo ngươi dừng tay, ngươi phải dừng tay!
Chuyện này không hợp quy củ, nhưng thì thế nào, nàng là cháu gái được Xích Nguyệt Tôn Giả thương yêu nhất, nàng có thể làm như vậy.
Hàn Đế cảm giác nội tâm ổn định, mặc dù hắn vô cùng buồn bực, hiện tại có nữ nhân cứu mình, hắn cũng không có sĩ diện, dù sao, sinh mệnh mới là trọng yếu nhất.
Chỉ cần có mạng, mặt mũi gì cũng có thể đòi lại.
- Hiện tại, cút cho ta!
Di Thanh Điệp chỉ vào Lăng Hàn, lạnh lùng nói.
Toàn trường gào thét.
Mặc dù Tử Vong thành không có quy củ, nhưng trên thực tế cũng không phải không có trật tự.
Ví dụ như trong Hắc Ám sa trường, đánh sinh tử chiến thì phải có một người chết, không ai có thể ngoại lệ, cho dù là Đế tử Lâm Vân cũng như thế.
Bởi vì đây là truyền thống lưu truyền từ xưa tới nay, chưa từng có kẻ nào dám phá hư.
Nhưng bây giờ thì sao?
Di Thanh Điệp ngang nhiên chà đạp truyền thống cổ xưa, tự nhiên gây ra công phẫn.