Tất cả mọi người ngây người.
Tình huống như thế nào?
Tại sao là Lâm Vân bị mời ra ngoài?
Đây chính là Đế tử, không cho mặt mũi như vậy?
Nhưng mà, trái lại cũng không có cái gì, chỉ là mời Đế tử đi ra ngoài, lại không có giết Đế tử, muốn nói Đế tộc lại bởi vậy mà động can qua, không tiếc một cái giá lớn giết vào Ám Vân Địa Ngục, chuyện này có ai tin tưởng?
Cường long không áp địa đầu xà, hiện tại Lâm Vân xem như cường long, cho nên hắn phải nằm xuống!
Nói đến thực lực, hắn chỉ là Chân Ngã cảnh mà thôi.
Lâm Vân cũng không nghĩ tới, gương mặt hắn đầy xấu hổ.
Khốn kiếp, ta đường đường Đế tử, là thế hệ bạch ngân, đi tới nơi nào ta cũng thành thượng khách, thậm chí hắn có đi hay không còn phải xem tâm tình, đã bao giờ bị đuổi ra khỏi cửa?
Còn thiên lý sao?
- Nguyên Binh, ngươi không nên hối hận!
Ánh mắt Lâm Vân sáng lên, chưa bao giờ sợ cái gì, tế hệ bạch ngân cộng thêm hắn là Đế tử, cho nên hắn rất kiêu ngạo, làm sao có thể cúi đầu?
Nguyên Binh hừ một tiếng, nói:
- Ngươi đang uy h**p ta sao?
Lâm Vân có xuất thủ xúc động nhưng bị hắn ép trở về.
Đây chính là Ám Vân Địa Ngục, sau lưng đối phương càng có một tên cường giả Giáo Chủ đủ để trấn áp hắn.
Chỉ cần không đánh chết hoặc đánh tàn phế, Hỏa Vân Đế tộc sẽ vì hắn mà công pháp Ám Vân Địa Ngục sao?
Sẽ không!
Sự thật chứng minh, nơi này vô cùng quỷ dị, cho dù Thánh Nhân cầm Đế binh tới cũng không cách nào quét ngang, có đại kh*ng b*!
Chuyện này không kỳ quái, giữa thiên địa có hiểm địa, cho dù Đại Đế đi vào cũng phỉa cẩn thận, Thánh Nhân tăng thêm Đế binh cũng kém xa Đại Đế.
Cho nên, Hỏa Vân Đế tộc không thể nào bởi vì việc nhỏ mà phái cao thủ tiến vào, nếu như nói Giáo Chủ, Tôn Giả có tu vi cao nhất ở nơi này, như vậy sẽ có nguy cơ gặp tai họa bất ngờ càng cao, đây là lịch sử đã chứng minh.