Bọn họ vốn cho rằng lần này dễ dàng nghiền ép.
Thánh Nhân xuất thủ, mặc kệ ngươi có bao nhiêu Tôn Giả, mặc kệ ngươi có Thánh khí hay không, tất cả chỉ là chuyện đánh thêm vài chưởng.
Thế nhưng mà, Cửu Dương Thánh Địa lại có một tên Thánh Nhân?
Việc này không dễ làm.
- Đúng là ngoài ý muốn!
Thánh Nhân Thạch gia cười nói:
- Cửu Sơn đúng không? Đầu tiên phải chúc mừng ngươi đột phá Thánh cảnh, đến một bước này, ngươi cũng gần như đứng ở đỉnh thế giới, chân chính có được quyền nói chuyện.
- Nhưng mà!
Thánh Nhân Quan gia nối thêm:
- Ngươi có thể không biết, Thánh Nhân cũng giống như Tôn Giả, cũng phân chín tầng. Ngươi bây giờ chỉ là Thánh Nhân nhất tinh, mà chúng ta? Ha ha, đều là Thánh Nhân tam tinh!
- Lấy một đối một, ngươi còn không thắng được, huống chi chúng ta có năm người!
Thánh Nhân Thạch gia nói tiếp:
- Đều là Thánh Nhân, ngươi cũng xem như nhảy ra khỏi vũng bùn, chúng ta có thể cho ngươi mặt mũi, ngươi có thể rời đi, cũng không còn quan hệ gì với Cửu Dương Thánh Địa.
- Nếu không, hôm nay chúng ta sẽ giết ngươi!
Bách Lý Thánh Nhân bộc phát uy nghiêm đáng sợ.
Nếu như không cần thiết, Thánh Nhân sẽ không khai chiến, đến cảnh giới này đều là đạo tắc hóa thân, đầu tiên là rất khó giết, thứ hai nếu thật đánh nhau chết sống, chỉ cần cảnh giới không chênh lệch tam tinh, cho dù thắng cũng bỏ ra cái giá lớn.
Dù là năm đấu một!
Cho nên, bọn họ tình nguyện thả Cửu Sơn Thánh Nhân một con ngựa, cũng không muốn ép hắn tới mức liều mạng.
Thánh Nhân là tồn tại ngay cả Đế tộc cũng phải đối đãi cẩn thận, đây là câu nói đùa hay sao?
Nghe được năm Thánh Nhân nói vậy, các đệ tử Cửu Dương Thánh Địa cảm thấy nội tâm lạnh lẽo.
Đúng vậy, Cửu Sơn Thánh Nhân chỉ có một người, hơn nữa, hắn vừa mới đột phá Thánh Nhân, hắn có thể là đối thủ của năm Thánh Nhân hay sao?
Cửu Sơn sống hơn tám vạn năm, đối với Tôn Giả mà nói hắn đã sống gần hết cuộc đời, nhưng bây giờ hắn là Thánh Nhân, theo lý thuyết thọ nguyên cao tới trăm vạn năm, tính mạng của hắn chỉ vừa bắt đầu mà thôi.