Đây là một lão nhân dáng người thon gầy, hắn xuất hiện tại nơi này nhưng sau lưng lưu lại một chuỗi tàn ảnh không nát.
Có thể xưng huynh gọi đệ với Thánh Nhân, lão giả này cũng là Thánh Nhân.
Thánh Nhân thứ sáu!
Lăng Hàn ngưng mắt xem, chỉ thấy bên cạnh lão giả chính là nữ tử xinh đẹp kinh tâm động phách.
A, Trì Mộng Hàm.
Lăng Hàn chưa từng gặp qua dung mạo của mỹ nhân đứng thứ ba tinh không, hắn lại nhớ kỹ khí chất và dáng dấp của nàng, hắn chỉ liếc mắt là có thể nhận ra. Hắn không nghĩ tới nàng lại tháo khăn che mặt vào lúc này.
Cũng phải, ở trước mặt Thánh Nhân còn che mặt, một là bất kính, thứ hai không cần.
Vị Thánh Nhân vừa mới xuất hiện là người của Đông Lâm Đế tộc.
- Trì đạo hữu, ngươi bảo chúng ta dừng lại, nguyên nhân vì sao?
Thánh Nhân Bách Lý gia hỏi.
Thánh Nhân Trì gia tới đây chính là Lưu Ly Thánh Nhân, hắn cười ha ha, nói:
- Bản thánh muốn mời mấy vị lão huynh đệ cho chút thể diện, thả Cửu Dương Thánh Địa một con ngựa.
Năm đại Thánh Nhân nhìn nhau, không nghĩ tới Trì gia lại đứng về phía Cửu Dương Thánh Địa một bên.
Lăng Hàn sinh lòng cảm kích, Trì gia bốc lên nguy hiểm đắc tội năm Đế tộc cũng đứng ra ngăn cản, nhất định là công lao của Trì Mộng Hàm, với thân phận Đế nữ của nàng, tư chất có thể so sánh với thế hệ hoàng kim, phân lượng của nàng cũng rất nặng.
Có khả năng mời Thánh Nhân đứng ra, nàng khẳng định đã làm ra hi sinh thật lớn.
Từ trước đến nay, sau khi hắn đến thế giới này, mặc dù Lăng Hàn bất cần đời nhưng không có nghĩa hắn không dính ân tình, nhưng phần ân tình này lớn bằng trời.
Giai nhân thâm tình, hắn nên hồi báo thế nào?
- Ha ha!
Đại Hắc Cẩu vung vẫy móng vuốt.
- Hì hì.
Tiểu Thanh Long cũng khoác một tay lên vai Lăng Hàn.
- Chi!
Sắc trư hết sức bất mãn, khốn kiếp, dám cướp muội tử với đại gia!