Quy tắc lồng giam không ngừng co vào, là do Tôn Giả xuất thủ, mặc ngươi là thế hệ bạch ngân thì như thế nào, cho dù là thế hệ hoàng kim, cảnh giới chênh lệch quá xa cũng chết thảm.
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, máu của người chết hóa thành sông, sau đó bị huyết tế, hào quang đỏ rực bay lên và thắp sáng toàn bộ sơn cốc.
- Lăng Hàn!
Lúc này, Trì Mộng Hàm nói với Lăng Hàn:
- Có câu nói ta muốn nói với ngươi.
- Ách, nếu như thích ta, ta đã sớm biết.
Lăng Hàn nói.
Trì Mộng Hàm im lặng, đã đến lúc này ngươi còn có tâm tư nói giỡn hay sao?
- Không phải!
Nàng cắn răng nói.
- Vậy ngươi muốn nói cái gì?
Lăng Hàn hiếu kì, tại sao mị lực của mình kém như thế, chẳng phải hắn luôn được Đế nữ cảm mến hay sao?
- Chi!
Sắc trư kêu lên, sắc trư ra sức đạp mạnh, nó thoát ra khỏi ngực của tiểu la lỵ tóc bạc, cũng nằm sấp trên lưng của Lăng Hàn, sau đó dùng bốn cái móng nhỏ bám chặt vào quần áo Lăng Hàn, dáng vẻ có chết cũng không buông ra.
- Con heo thối, ngươi có ý gì?
Tiểu la lỵ tóc bạc bị thương rất nặng, tại sao con sắc trư này lại bỏ mình.
- Hì hì, hiển nhiên nó cảm thấy đi theo tiểu Hàn tử sẽ có khả năng sống tiếp.
Đại Hắc Cẩu cười nói.
Lăng Hàn cảm thấy khó hiểu, hắn nói:
- Sắc trư đao thương bất nhập, chúng ta ném nó ra ngoài, nói không chừng có thể ném thủng quy tắc lồng giam này đấy.
Sắc trư lập tức biến sắc, vội vàng buông lỏng tứ chi, nó lao tới tấn công Đại Hắc Cẩu, liều mạng cắt chặt da lông Đại Hắc Cẩu.
Nó đao thương bất nhập cũng có hạn mức cao nhất, Tôn Giả xuất thủ, nó phải chết không nghi ngờ.
Oanh, sơn cốc sáng lên, vô số máu tươi đan vào nhau, bên trong ẩn chứa tinh khí sinh mệnh cường đại, còn có đạo tắc, thanh thế hiến tế vô cùng to lớn.
Đông Phương Bạch lộ ra vẻ mặt chờ mong, tuổi thọ của hắn không nhiều, lúc này hắn mới liều một phen, chỉ cần đạt được Tiên Thiên Thạch Linh, Đông Phương gia có thể đứng ở thế bất bại, nếu có thể đạt được Đế kinh, nói không chừng hắn có thể bước vào cảnh giới Thánh Nhân.