Đây là sự thật.
Đế tộc cực kỳ cường đại, tự nhiên là có nội tình của bọn họ, đó chính tài nguyên tu luyện.
Dù sao Lăng Hàn cũng chỉ là Chân Ngã cảnh, cho dù hắn yêu nghiệt hơn nữa cũng không có khả năng sánh bằng Hóa Linh cảnh, có quá nhiều người có thể trấn áp hắn.
- Ha ha, chuyện này không có quan hệ gì với việc ta giết ngươi.
Lăng Hàn từ tốn nói, nhưng đôi tay của hắn vẫn bộc phát công kích đáng sợ, thiên đao chém xuống, quy tắc sôi trào.
- Đợi tu vi của ta tăng lên, ta sẽ đi nhổ tận gốc Tử Vi Đế tộc.
Tê!
Bách Lý Vân hít vào khí lạnh, gia hỏa này muốn diệt trừ Đế tộc?
Ngươi lấy dũng khí từ nơi nào?
Oanh! Oanh! Oanh!
Đôi tay Lăng Hàn tấn công với tốc độ càng lúc càng nhanh.
Tình cảnh của Bách Lý Vân càng ngày càng gian nan, Đế thuật là tuyệt chiêu không thể vận chuyển liên tục, chuyện này có tác dụng phụ lên bản thân rất lớn, cũng không dùng Đế thuật, chiến lực của hắn sẽ giảm đi ba phần, hắn làm sao đối kháng với Lăng Hàn?
Cho nên, hắn hiện tại chẳng khác gì uống rượu độc giải khát, liều mạng thân thể bị hao tổn cũng muốn vận chuyển Đế thuật, bằng không hắn sẽ bị oanh sát.
Nhưng kể từ đó hắn không dễ chịu, da trên người vỡ ra, máu tươi phun trào, hắn biến thành huyết nhân.
Như vậy đã xảy ra vấn đề lớn, kinh mạch của hắn bị tổn thương, thậm chí còn ảnh hưởng đến căn cơ võ đạo.
Nhưng Bách Lý Vân lại không thể không làm, chỉ cần dừng lại một chút thì hắn chỉ có con đường chết, cho nên, biết rõ như vậy sẽ tự chém căn cơ, nhưng Bách Lý Vân không thể dừng lại.
Nhưng cho dù như thế thì có lợi ích gì?
Chiến lực của Lăng Hàn cao hơn hắn, trên hai đấm còn mang theo năng lượng hủy diệt tản ra lực phá hoại đáng sợ.
Bách Lý Vân liều chết cũng không cầu xin tha thứ, từ việc Lăng Hàn dám đánh giết Đế tử thì có thể thấy được, hắn căn bản không quan tâm đắc tội Đế tộc... Đây chính là người điên, cho nên, cầu mong tha thứ là chuyện không có khả năng.