Bị Lăng Hàn cùng Đinh Thụ đánh bại, hơn nữa là miểu sát, đây là sỉ nhục lớn nhất đời của Thạch Nguyên Chẩn!
Hiện tại, nữ tử áo đỏ còn vạch trần vết sẹo trước mặt hắn, Thạch Nguyên Chẩn sinh ra sát khí.
Đế tộc vốn bá đạo, huống chi nơi này là bí cảnh, giết người diệt khẩu, cũng không có việc gì cả.
- Muốn chết!
Thạch Nguyên Chẩn nói ra, hắn nâng tay phải lên, bí lực ngưng tụ hình thành chùm sáng màu trắng.
- Không tốt, hắn thẹn quá hoá giận, muốn giết người diệt khẩu!
Bốn nam nữ đều kinh hãi.
Đế tử, vô địch cùng giai, đây vốn là thiết luật xâm nhập lòng người, cho nên, bốn người này tự nhiên sợ hãi.
- Chết!
Thạch Nguyên Chẩn phất tay, oanh, chùm sáng bay ra ngoài và nổ tung, oanh, năng lượng đáng sợ bao phủ bốn người.
Bốn người vội vàng liên thủ chống đỡ, có thể Đế tử thật sự là quá mạnh, bọn họ chỉ là ngăn cản thoáng một phát, đều là miệng phun máu tươi, thân hình đánh bay.
Ba ba ba ba, bốn người ném trên đất, mỗi người sắc mặt trắng bệch.
Bọn họ đều lâm vào khoảng hoảng, chẳng lẽ bọn họ sẽ chết ở chỗ này sao?
- Ngươi dám động thủ nữa, ta sẽ bóp nát Tiến Hóa quả!
Nam tử áo xanh rất quả quyết, hắn nắm Tiến Hóa quả trong tay, cũng uy h**p Thạch Nguyên Chẩn.
Đây là hi vọng duy nhất, mặc kệ có hữu dụng hay không, cứ chữa ngựa chết thành ngựa sống.
Thạch Nguyên Chẩn lạnh lùng nhìn hắn, một lát sau hắn nói:
- Tốt, ngươi buông Tiến Hóa quả xuống, có thể cút.
- Không, là bốn người chúng ta!
Nam tử áo xanh nói.
Thạch Nguyên Chẩn cười nói:
- Ngươi có bốn Tiến Hóa quả sao?
Nam tử áo xanh giật mình, đương nhiên hắn không có bốn Tiến Hóa quả, đồ tốt như thế, đạt được một quả thì ăn một quả, lại không có ý định bán lấy tiền, bảo tồn làm cái gì?
- Đây là bốn người chúng ta đạt được đương nhiên muốn đổi bốn người an toàn.