Cho nên, Lăng Hàn có cố kỵ rất sâu.
Tất cả kỹ năng làm lộ thân phận đều không thể vận dụng, muốn dựa vào khả năng hiện tại muốn thắng Thích Diệt thì quá khó khăn.
Oanh!
Thích Diệt cũng sẽ không khách khí với hắn, sau một kích lấy được ưu thế, hắn lập tức triển khai cường công.
Oanh! Oanh! Oanh!
Thế công của hắn rất mạnh, muốn dùng thời gian ngắn nhất trấn áp Lăng Hàn.
- Diệt ca, tốt!
Thích Vĩnh Vân không ngừng kêu lên, nhưng sâu trong nội tâm hắn lại ghen ghét và xem thường Thích Diệt.
Nếu như hắn đạt được công pháp và tài nguyên tu luyện giống Thích Diệt, đừng nói hiện tại đã sớm bước vào Hóa Linh cảnh, cho dù là Chân Ngã đệ tứ hình, chiến lực của hắn sẽ mạnh hơn đối phương ba trọng thiên.
Hừ, nếu không phải có một Phật Đà là tổ phụ, ngươi tính là cái gì.
Thân thể Lăng Hàn trơn trượt như cá, hắn luôn có thể chạy ra khỏi công kích của Thích Diệt dễ dàng.
Đối sách của hắn rất đơn giản, Thích Diệt vận dụng Đế thuật thì chiến lực cực hạn là tam thập tứ trọng thiên, một khi sử dụng Thánh thuật thì chỉ sánh ngang Lăng Hàn, có ai liên tục thi triển Đế thuật hay không?
Cho nên, Lăng Hàn cần làm chính là tiêu tốn Đế thuật của Thích Diệt, đến lúc đó liền sẽ khởi xướng cường thế phản kích, hắn sẽ dùng bí lực vô tận đánh Thích Diệt phải khóc thét lên.
Oanh! Oanh! Oanh!
Vì ép Thích Diệt bảo trì công kích cường độ cao, chỉ cần công kích của đối phương hơi thả lỏng, Lăng Hàn sẽ phát động cường thế phản kích, từ đó Thích Diệt căn bản không dám thả lỏng, hắn liên tục vận dụng Đế thuật.
Như thế dần dần hắn cũng phát hiện không thích hợp.
Tại sao hắn không thể làm gì Lăng Hàn?
Tiếp tục như vậy, lực lượng của hắn sẽ tiêu hao qua lớn, hắn không cách nào vận chuyển Đế thuật.
Nhìn từ mặt ngoài thì hắn chiếm hết thượng phong đấm ra một quyền sẽ mang theo mây mù ngập trời, trật tự thần liên đen như mực xuyên thẳng qua tầng mây, từ đó sẽ có lực phá hoại vô biên.