Đối với đệ tử như Lăng Hàn, Cửu Sơn Tôn Giả rất thưởng thức vừa cảm kích.
Kỳ thật, có không ít đệ tử được hắn thưởng thức, chỉ cần thiên phú tốt là được, Lăng Hàn không đòi hỏi cái gì, hắn còn hồi báo gấp nhiều lần, ví dụ như hắn đạt được tinh thạch đặc thù tại biển máu, trong đó ẩn chứa một tia đạo tắc của Đại Đế.
Lăng Hàn không chút do dự cho hắn, mặc dù không có thể giúp hắn bước vào Thánh Nhân cảnh, hắn cũng từ Tôn Giả thất tinh xông lên cửu tinh.
Hiện tại có một bộ Đế kinh!
Đế kinh, đây là khái niệm gì?
Ai có được Đế kinh, người đó có thể sáng tạo chuẩn Đế tộc, chỉ thua kém Đế tộc một kiện Đế binh mà thôi.
Chỉ cần có thời gian, nói không chừng Lăng Hàn có thể tìm được Đế binh năm đó của Thiên Lạc Thánh Hoàng, chỉ cần tu Đế kinh, còn sợ không thể nắm giữ Đế binh đối ứng hay sao?
Nhưng Đế kinh trân quý như thế, Lăng Hàn không chút do dự cho hắn, còn không ngại xa xôi ức vạn dặm, bốc lên nguy hiểm bị Đế tộc phát hiện tìm tới đây.
Ngươi nói Cửu Sơn Tôn Giả có thể không cảm động hay sao?
Nếu như nói, trước đó chỉ thuần túy thưởng thức thiên phú của Lăng Hàn, vậy bây giờ tình cảm giữa hai người không khác gì sư đồ và phụ tử.
- Hảo hài tử!
Cửu Sơn Tôn Giả không nói cảm tạ, chỉ vỗ vai Lăng Hàn và nói một câu như vậy.
Lăng Hàn cũng chỉ cười một tiếng, ngay sau đó hắn lên đường rời đi.
Hắn không bảo Cửu Sơn Tôn Giả đưa đi, có lẽ Đế tộc phái cường giả giám thị lão gia tử, từ đó sẽ bại lộ hành tung của hắn.
Bởi vậy, hai tháng sau, Lăng Hàn quay trở lại Vô Cấu tinh.
Trên tinh võng hiện tại đang thảo luận hắn và Đinh Thụ rất nóng bỏng.
Hai đại Phật tử quá trâu bò!
Đế tử Thạch Nguyên Chẩn bị đánh bại trong một kích, cho dù hắn thiêu đốt đế huyết cũng không địch lại, điều này nói rõ cái gì?
Đế tử thế hệ này quá yếu, bị Đinh Nhị giẫm dưới chân, muốn ngăn cản những người này, trong đánh nhau cùng cấp với bọn họ chỉ có thế hệ hoàng kim mà thôi.