Người của Lâm gia giải thích thế nào cũng vô dụng, dính đến Đế kinh, bất kỳ người nào thà rằng tin là có, không muốn tin là không.
Cuối cùng, Tôn Giả Lâm gia đều tự mình ra mặt, muốn Lăng Hàn bàn giao trước mặt mọi người.
Lăng Hàn đứng dậy, cười nói:
- Thật xấu hổ, ta chỉ nói đùa với mọi người thôi, ta không có thu hoạch gì trong thi thể Thánh Hoàng.
Mẹ nó, chỉ đùa một chút?
Hỏa Vân Đế tộc bị chọc giận gần chết, ngươi làm Lâm gia sứt đầu mẻ trán, một câu chỉ đùa một chút là không có quan hệ?
Nhưng bọn họ thì phải làm thế nào đây, mặc dù Lăng Hàn chỉ hại bọn họ một lúc, bọn họ cảm thấy rất bực mình, nói là vui đùa, Lâm gia không bởi vậy mà bị tổn thất gì, chẳng lẽ còn muốn đánh chết Lăng Hàn hay sao?
Đừng tưởng rằng Phật tộc Tây Thiên vực thì không phải là Phật tộc, dù sao Lăng Hàn còn có danh hiệu Phật tử, bọn họ khinh người quá đáng chính là không đặt Phật tộc vào mắt.
Cái nồi này, không có Đế tộc nào muốn cõng.
Lại thêm Long Tượng Bồ Tát ra mặt, cũng thay Lăng Hàn xin lỗi các Đế tộc, thái độ ra mặt che chở rất rõ ràng, Lâm gia còn có thể thế nào?
Cứ như vậy, một hồi nháo kịch biến mất trong vô hình.
Nhưng khi Lăng Hàn muốn theo Long Tượng Bồ Tát rời đi, một khách không mời tới bái phỏng Lăng Hàn.
Nói là khách không mời, bởi vì hắn không có đạt được Lăng Hàn cho phép đã xông vào.
Lâm Hiên, tộc nhân xuất sắc nhất của Hỏa Vân Đế tộc, thiên phú võ đạo mạnh nhất lịch sử, thành viên thế hệ hoàng kim.
- Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao ra Đế kinh.
Lâm Hiên nói, thần sắc ôn hòa nhưng phối hợp đạo tắc long phượng đan vào nhau trên người hắn, dưới chân còn có dị tượng linh tuyền, từ đó lại tạo thành một loại cảm giác áp bách lớn lao.
Không đợi Lăng Hàn mở miệng, hắn tiếp tục nói:
- Ta chú định thành Đế, đối địch với ta là hành động không khôn ngoan! Ta tiện tay có thể gạt bỏ ngươi, hơn nữa, nhiều lắm chỉ mấy ngày sau, ta thậm chí sẽ không nhớ kỹ tên của ngươi.