Lăng Hàn cùng Đinh Thụ rời đi, nhưng bọn họ vẫn lưu lại rung động, việc vừa rồi len men và truyền bá nhanh kinh người.
Thì ra trên đời còn nhiều yêu nghiệt như thế.
Lăng Hàn quá nổi danh, cho dù hắn chạy đi góc xó xỉnh nào đó nhưng tu vi của hắn đã đạt tới cấp bậc thế hệ hoàng kim.
Đế tộc cũng chấn kinh, đáng tiếc, hai người này đều là người Phật tộc, căn bản không có khả năng mời chào, từ đó làm bọn họ than thở.
Mặc dù Phật tộc bốn Thiên Vực không mạnh, dù sao cũng là chi nhánh của Phật tộc, thích hợp chèn ép thì được, nhưng ngang nhiên diệt trừ truyền nhân đỉnh cấp nhà bọn họ, chỉ sợ Phật thổ ở ngoài Tam Thập Tam Thiên cũng sẽ tức giận.
Nước trong Phật tộc quá sâu, cho đến bây giờ, vẫn chưa có người nào thăm dò ra thực lực chân chính của Phật tộc, ví dụ có bao nhiêu Thánh Nhân?
- Ghê tởm, chẳng lẽ nhìn bọn chúng chiếm hết danh tiếng hay sao?
Có Đế tử không cam lòng.
- Đánh nhau cùng cấp, có lẽ không có người nào áp chế bọn họ.
- Có lẽ Kim Tàm, Trì Mộng Hàm có sức đánh một trận, nhưng cũng khó có phần thắng.
- Chỉ có thể bị áp chế cảnh giới.
Các Đế tử Đế nữ trao đổi thời gian ngắn ngủi, sắc mặt bọn họ ảm đạm, bọn họ có danh xưng vô địch cùng giai, bây giờ lại chỉ có thể ngưỡng vọng hai người đồng lứa, trong nội tâm bọn họ cực kỳ khó chịu.
May mắn, chí ít Lăng Hàn và Đinh Thụ xem như Đế tử, không có làm Đế tử cảm thấy hổ thẹn.
Trọng điểm lần này là đấu giá hội, sau khi bọn họ giải tán, lại bắt đầu quan tâm tới viẹc bán đấu giá.
Vật phẩm đấu giá không thích hợp cho võ giả Hóa Linh cảnh trở xuống, nhưng ngẫu nhiên sẽ có bảo vật cấp bậc Tôn Giả xuất hiện, bị rất nhiều Tôn Giả cướp đoạt, cũng hét lên cái giá trên trời.
Nhưng bảo vật cấp bậc như vậy không thể dùng Đạo thạch thanh toán, căn bản đều là lấy vật đổi vật, xem người bán đấu giá cần cái gì, hoặc là đại dược, hoặc là công pháp bí thuật, hoặc là tiên kim đỉnh cấp.